Chiến thắng (có phần may mắn, với sự giúp sức của trọng tài), nhưng trong hoàn cảnh này, vẫn đáng được ghi nhận vì ai cũng biết rằng ĐTVN đứng trước rất nhiều khó khăn trong suốt quá trình chuẩn bị.

|
HLV Lê Huỳnh Đức: “Một chiến thắng nằm ngoài tưởng tượng. Tôi không nghĩ là các cầu thủ của tôi lại chơi hay đến như thế. Tôi rất hạnh phúc với tinh thần thi đấu của các cầu thủ ngày hôm nay. Chiến thắng này cũng là tiền đề, là động lực để chúng tôi phấn đấu hơn nữa. Còn với cá nhân tôi, tôi chỉ là người điều chỉnh chiến thuật. Còn mọi chỉ đạo, sắp đặt đều do thầy Calisto đảm nhiệm(?!)” |
|
Singapore – SV Hàn Quốc: 1 – 0 Dở ít thắng dở nhiều Bàn thắng bằng đầu (dù rất đẹp) của John Wilkinson từ rất sớm (phút 24), không giúp cho trận đấu trở nên hấp dẫn hơn. Dễ dàng thông cảm cho Singapore về việc chủ động giảm nhịp độ trận đấu xuống sau khi tạo được lợi dẫn. Nhưng SV Hàn Quốc thì quá chán. So với lứa cầu thủ gắn mác sinh viên từng đoạt ngôi á quân ở giải đấu này năm ngoái thì SV Hàn Quốc đến TP.HCM năm 2009 yếu hơn rất nhiều. Bàn thắng duy nhất của Wilkinson mang đúng bản sắc của bóng đá Singapore thời nhập tịch: lật cánh, đánh đầu. Sau quả treo bóng từ cánh trái (theo hướng tấn công), ai cũng nghĩ trung phong cao kều Duric sẽ là người dứt điểm, thì bất ngờ một cái đầu khác nhô lên. Pha bóng rất đơn giản và tỷ số là 1 – 0 cho “những chú sư tử biển”. Nhưng đó cũng là mốc son duy nhất của thầy trò HLV Avramovic ở trận ra quân. Ngay trong hiệp 1, thể lực của các cầu thủ xứ Kim chi – điều vẫn được xem là lợi điểm của cầu thủ Hàn Quốc, đã có dấu hiệu đi xuống. Tiền vệ phải đeo áo số 5 – Lee Yong (đội trưởng SV Hàn Quốc) thậm chí đánh mất luôn cảm giác không gian, thi đấu như mơ ngủ, để vuột bóng khỏi đường biên ngang, trong tình huống hoàn toàn có thể kiểm soát. Đây cũng là mắt xích yếu nhất của SV Hàn Quốc, để cho Singapore khoét vào. T.H |