thethaovanhoa.vn

Sóng lạc giữa cuộc đời, Thảo Phương ơi!

19/10/2009 09:12 GMT+7

TT&VH xin giới thiệu bài viết của nhà thơ Lê Thị Kim - một người bạn của Thảo Phương. Hơn thế, đây còn là bài viết thể hiện sự đồng cảm của một người phụ nữ nhớ về một người phụ nữ cùng mang kiếp đa đoan.

(TT&VH) - Hôm nay 19/10, vừa tròn một năm ngày mất nhà thơ Thảo Phương. Ngày 17/10, bạn thơ Thảo Phương đã tổ chức một đêm tưởng nhớ chị tại Cung Văn hóa Lao động TP.HCM. TT&VH xin giới thiệu bài viết của nhà thơ Lê Thị Kim - một người bạn của Thảo Phương. Hơn thế, đây còn là bài viết thể hiện sự đồng cảm của một người phụ nữ nhớ về một người phụ nữ cùng mang kiếp đa đoan.

"Ta lạnh lắm - và ta

Cô đơn lắm...

Hỡi định mệnh -

Trả ta về nơi máu thịt sinh ta !"

(thơ Thảo Phương)

Thảo Phương đã có lần viết như vậy và... đúng là định mệnh, định mệnh đã trả Thảo Phương về nơi máu thịt sinh ra.

Chơi với Thảo Phương, tâm sự với Thảo Phương, đôi khi hòa trong cuộc sống cực kỳ phức tạp đầy nỗi âu lo, u uẩn, sốc nổi của Thảo Phương, tôi nhiều khi cảm giác Thảo Phương như một người đang đi ngược chiều gió thổi, đầu tóc bay tung, chấp chới trong nắng, trong gió, luôn muốn kiềm giữ lại mình, nhưng đôi khi vẫn bị cuốn theo chiều gió lốc. Và đôi khi ta cảm thấy Thảo Phương như một người bước ra từ một thế giới khác, từ một cõi lạ, từ một vùng đất bí ẩn nào đó... Và Thảo Phương đã viết: "Trở về từ cõi khác - nhờ bám được vào trái tim mình - trôi dạt tới miền đất lạ :Thi ca… và bắt đầu một kiếp sống mới - một cuộc chơi mới. Không có gì để mất - chẳng có gì để được… tôi nhập cuộc - chơi hết mình - hạnh phúc biết mình đang sống. Và có lẽ - còn hạnh phúc hơn… Bởi biết mình không sống mãi”.


Nhà thơ Thảo Phương trong một mùa Đông ở Hàn Quốc

Còn cuộc sống thì sao? Cuống cuồng trong cuộc sống bận rộn, hết lo cái này lại làm cái khác. Suốt ngày đêm chìm đắm trong bú nhù công việc. (Thật ra bọn tôi thời đó và bây giờ thì cũng thế thôi, việc đâu mà nhiều thế - gần như không còn thì giờ để thở...). Tôi còn nhớ một lần nơi tiệm sách vừa được đầu tư ở nhà Văn hóa Quận 1 (số 1 Mạc Đĩnh Chi). Thảo Phương đang bày biện, sắp xếp sách báo, kể lể với tôi về sự may mắn khi mở ra được một tiệm sách ở đây. Bỗng nhiên, Thảo Phương hớt hơ hớt hải: ‘Thôi chết rồi, mai tao phải viết cho xong kịch bản để giao cho hãng phim. Mày cứ coi sách ở đây nhé. Tao phải đi thôi’. Thế là ù té chạy... Thế đấy, cuộc sống dồn nén từng phút, từng giây vì 5 cậu con của Phương lúc ấy còn trong độ tuổi "ăn chưa no lo chưa tới".

     Những cánh hồng cho Thảo Phương

     Mùa đông thật đấy không vờ nữa

     Linh cảm câu thơ rét mướt về

     Ta nhớ đôi chiều Phương lặng khóc

     Mỗi cánh hoa hồng một hớp bia.

Thơ Trương Nam Hương

Rồi còn nhớ một lần Thảo Phương rủ tôi về nhà chơi. Trên căn hộ chung cư, ở một nơi rất xa, vừa bước vào nhà, 5 anh em như 5 con cá mòi đang nằm xắp lớp ùa ra bám lấy mẹ... Vì tận lúc ấy đã 7 giờ tối, mẹ Thảo Phương mới mang đồ ăn về tới nhà… Hình ảnh ấy giống như đàn chim non chíp mỏ chờ chim mẹ mang mồi về. Thật cảm động và thương bạn làm sao!

Đó! cuộc sống Thảo Phương là thế: cô đơn, trần trụi một mình và rất căng thẳng, rất tất bật nhưng khi gặp bạn bè vẫn là những nụ cười… vẫn là những ngọn gió thổi qua thi ca…

Và tôi đã có lần viết một bài thơ về Thảo Phương như viết về một người đàn bà luôn phải hất tung mọi xích xiềng vây quanh để được bám lấy tự do của mình, để được hát ca với thi ca của mình :

Gửi một nỗi đau

(tặng Thảo Phương)


Người đàn bà - Người đàn bà hất tung mọi xiềng xích


Lang thang giữa phố phường


Mặt trời nghiệt ngã


Cháy rụi giữa đôi môi nàng


Và vòng tay thần lửa


Còn lại riêng nàng - Còn lại riêng nàng


Trần trụi nỗi cô đơn…


Thảo Phương đã rất chân thật với chính mình, khi ngẫm ngợi về thơ, với những lời lẽ đầy tâm huyết, đầy tư duy và trầm mặc. Những dòng ngẫm ngợi mà tôi cho là cực kỳ thông minh và tri thức. Và Thảo Phương đã có đoạn tự bạch: "... Một bài thơ là một khoảnh khắc vụt đến. Là điểm ngưng kết của những gì xa xưa và sâu thẳm - có thể vốn rất ngẫu nhiên và rời rạc. Và thơ được qui định bởi một mặt bằng tri thức và văn hóa mà ta đã góp nhặt với nhu cầu tự thân cho tới phút đó. Cộng với “một chút gì nữa” thật huyền diệu và ngoài ta… Nó cho ta câu đầu và dắt ta tới câu cuối, không cho ta cưỡng lại. Tôi nghĩ: Thơ là cái gì đó “muốn” cũng không được - mà “không muốn” cũng không được. Tôi không biết chắc mình có còn bài thơ tiếp hay không? Và điều đó có quan trọng không? Nhưng khi ta còn lành mạnh, còn nặng nợ với cuộc đời và con người… Thì những khoảnh khắc vụt đến với ta hơn một trăm lần… lẽ nào không đến thêm một lần nữa…? Điều quan trọng là hãy trung thực và hết mình. Thà là chạm vào barie của chính mình rồi giã biệt… Có lẽ, không còn con đường sáng tạo nào không cực đoan và cô đơn… Rồi một ngày - Thơ cũng sẽ bỏ ta mà đi… như tình yêu - như tia nắng cuối… Đẹp và buồn biết bao…"

Vâng , đẹp và buồn biết bao….Thảo Phương ơi !!!

Lê Thị Kim

Sắp in tập sách mới của Thảo Phương

     Đêm 17/10, Quỹ Tình thơ (do 3 nhà thơ Lâm Xuân Thi, Hồ Thi Ca, Phan Hoàng sáng lập) đã trao 10 triệu đồng cho thân mẫu của nhà thơ Thảo Phương vừa từ Hà Nội vào TP.HCM để dự đêm thơ tưởng nhớ Thảo Phương. Số tiền này do quỹ Tình thơ mua 200 tập sách nhưng chưa in của Thảo Phương.

     Dự kiến, tập sách Dường như giấc chiêm bao của Thảo Phương (gồm thơ, truyện ngắn, kịch bản phim… dày khoảng 300 trang) sẽ được NXB Thanh niên ấn hành vào ngày 9/11 nhằm ngày 21/9 Âm lịch đúng vào ngày giỗ Thảo Phương.Tập sách Dường như giấc chiêm bao do bạn bè và những người yêu mến Thảo Phương thực hiện.

H.Nhân
                                                                                                                                                                                                                             
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN