Chủ tịch của Barca, Joan Laporta, vẫn luôn tự hào rằng Barca là hình mẫu tiêu biểu cho một cơ chế "dân chủ kiểu mẫu". Nhưng một loạt scandal mà Joan Laporta vừa dính vào đang khiến người ta phải đặt dấu hỏi.

|
Tiêu điểm: Mặt trái chính trị hóa bóng đá Còn nhớ, hồi mùa Hè, Laporta đã kéo HLV Guardiola và một số cầu thủ gốc Catalunya nhân danh đội bóng Barca tới dự lễ tưởng niệm Rafael Casanova, một "chiến sỹ giải phóng Catalunya vĩ đại". Sau đó, ông Chủ tịch còn một mình tham gia vào một sự kiện cũng mang tính chất "vì một Catalunya độc lập" được tổ chức rầm rộ ở công viên Ciutadella, trước khi dẫn đầu đoàn biểu tình hưởng ứng "ngày Catalunya", 9/9, dưới khẩu hiệu "Chúng tôi là một quốc gia, chúng tôi muốn tự do". Đó chỉ là những ví dụ gần nhất. Còn Laporta thì bất cứ khi nào có cơ hội lại hô vang "visca Catalunya!" - "Catalunya muôn năm!". Thực tế thì từ lâu, Laporta không hề giấu diếm một sự thật rằng ông là một người theo chủ nghĩa ly khai, rằng khi hết nhiệm kỳ Chủ tịch Barca ông sẽ chuyển sang làm chính trị để có thể toàn tâm toàn ý theo đuổi sứ mệnh giải phóng Catalunya. Trừ lần dự lễ tang Casanova, Laporta cũng luôn tỏ ra là một người biết tách bạch giữa bóng đá và chính trị khi luôn tham gia các hoạt động dưới tư cách cá nhân. Mặc dầu vậy, nhiều người, trong đó có cả những người Barca, vẫn cho rằng việc ông Chủ tịch, dù là với tư cách nào, hoạt động chính trị quá tích cực đã tạo ra những ấn tượng không tốt về đội bóng, nhất là trong những người không thuộc Catalunya. Thực tế thì trong số những người không ưa Laporta, có nhiều người thậm chí chẳng quan tâm gì đến bóng đá. Nhưng khi một ông Chủ tịch bị ghét, dù là với bất kỳ lý do gì, thì đội bóng cũng khó mà không bị ảnh hưởng. |