Theo những gì liên tiếp diễn ra mà chúng tôi quan sát được, Phú Yên có lẽ là tỉnh có nhiều văn nghệ sĩ “phạm húy” nhất Việt Nam.
Chuyện thường ngày ở... tỉnh?! TT&VH Cuối tuần số 36 (ra ngày 4/9/2009) có đăng bài viết Chuyện rắc rối từ một bức tranh của nhà báo Vũ Lâm, kể lại câu chuyện xảy ra tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực III Tây Bắc - Việt Bắc, xung quanh một bức tranh bị nhấc lên hạ xuống tới 3, 4 lần bởi hội đồng nghệ thuật đánh giá “hình vững, màu đẹp” nhưng lại có ý kiến thắc mắc trong hội đồng cấp phép về “ý nghĩa ám chỉ” liên quan tới một nghị định về giao thông (!?). Ngay sau đó, chúng tôi nhận được không ít ý kiến chia sẻ của nhiều người trong cuộc, hoặc từng là nạn nhân, hoặc từng chứng kiến những sự “vênh”, “lệch” trong cách nhìn, đánh giá và thưởng thức nghệ thuật, khiến có thể gây ra nhiều trái khoáy, có khi tức cười, nhưng cũng có khi đau xót. Thực tế này đang diễn ra và đặc biệt hay diễn ra ở các hội văn học nghệ thuật địa phương. ![]() Chuyên đề: Chuyện thường ngày ở... tỉnh thực ra chỉ là một vài góc nhìn của những người trong và ngoài cuộc về chuyện làm văn nghệ từ một số Chi hội chuyên ngành thuộc các Hội văn học nghệ thuật địa phương. Và từ những câu chuyện cụ thể, có những kiến giải được thử đưa ra về mô hình hoạt động của các hội văn nghệ địa phương sao cho mang lại hiệu quả thiết thực nhất cho môi trường làm nghề của các nghệ sĩ. ___________________________________________________________________________________ Một Hội Văn học nghệ thuật địa phương (cấp tỉnh) có rất nhiều Chi hội trực thuộc bao gồm tất cả các lĩnh vực văn học nghệ thuật mà địa phương đó có người tham dự, như: Văn học, Nhiếp ảnh, Mỹ thuật, Sân khấu, Văn nghệ dân gian, Văn học dân tộc thiểu số... và thậm chí có thêm Chi hội ở các huyện cũng đầy đủ ban bệ cho các lĩnh vực vừa nêu. Kinh phí của Hội văn nghệ cấp tỉnh được lấy từ hai nguồn là của UBND tỉnh đó và của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam. Ngoại trừ một số thành phố lớn như Hà Nội, TP.HCM thì mỗi Hội chuyên ngành như: Văn học, Mỹ thuật, Điện ảnh... có trụ sở riêng với tên gọi như Hội Nhà văn Hà Nội, Hội Mỹ thuật TP.HCM... nhưng vẫn trực thuộc Liên hiệp các Hội Văn nghệ thành phố đó. Còn ở các Hội địa phương khác, tất cả các Chi hội chuyên ngành đều ở chung một trụ sở và có một ban lãnh đạo riêng của từng Chi hội, tất nhiên trừ Chi hội ở các huyện. Thực hiện chuyên đề: TRẦN HOÀNG NHÂN |
![]() Đêm thơ Nguyên Tiêu trên núi Nhạn,
Phú Yên. Ảnh: Lê Minh |

NẾU KHÔNG MUỐN ĐI HẾT CON ĐƯỜNG Tác giả: Nguyễn Phong Việt Nếu không muốn đi hết con đường... Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến làm ơn đi mà! Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta? khi ta cười không cần ai chia sẻ? cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả hãy thử cắn chặt môi... Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn một đốm lửa trong tim người Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước đi khỏi cuộc đời của mình... Nếu không muốn đi hết con đường... thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác (khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng như một hạt mưa giữa trời nắng gắt...) làm ơn đi mà!... Làm ơn đi... vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta chờ tìm thấy một người trong đời thật vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc nghiệt ngã đến tận cùng... Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng... sao không thử một lần đặt cược với trái tim? Làm ơn đi mà... vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm! |