Một ngày cuối xuân, khi đất trời Hà Nội đang chuẩn bị bước vào một mùa hè rực lửa; chúng tôi quyết định hành trình đến với Lệ Giang...
(Bài dự thi) - Một
ngày cuối xuân, khi đất trời Hà Nội đang chuẩn bị bước vào một mùa hè rực lửa;
chúng tôi quyết định hành trình đến với Lệ Giang theo tuyến đường được xem là
tiện và rẻ nhất: Hà nội- Lào Cai- Hà Khẩu- Côn Minh- Lệ Giang.
Dù
đã gần hè, nhưng Lệ Giang đón chúng tôi bằng một màn sương bàng bạc và hơi may
lành lạnh rất dễ chịu.
Thành
cổ Lệ Giang thuộc huyện tự trị dân tộc Na-xi (Nạp Tây), tỉnh Vân Nam, Trung
Quốc, được bắt đầu xây dựng vào cuối đời Tống (sau thế kỷ 13), là thành cổ duy
nhất ở Trung Quốc không có tường thành bao bọc nhưng thực tế lại được bao bọc
bởi bức tường thành sông núi (Núi Ngọc Long và sông Kim Sa).
Từ
một hồ nhỏ ở phía bắc; nước được một dòng suối nhỏ dẫn vào quảng trường ở trung
tâm. Và dòng suối cứ thế len lỏi qua các ngách phố; tạo nên một hệ thống cung
cấp nước tự cổ xưa, chi chít, ngang dọc nhưng vô cùng tinh xảo độc đáo và hữu
dụng đến tận ngày nay. (Trong hệ thống sông Ngọc của thành cổ Lệ Giang có xây
354 cây cầu, tức là trung bình cứ mỗi km2 lại có đến 93 cây cầu). Một nét độc
đáo khác của Lệ Giang là những chiếc giếng ba mắt với ba phần tách biệt: phần
nguồn là nơi lấy nước ăn, phần giữa là nơi lấy nước sinh hoạt và hạ nguồn là để
giặt giũ.
Vượt
qua quảng trường lớn; càng đi chúng tôi càng cảm thấy như mình đang lạc vào một
mê cung khi những lớp nhà cổ màu xam xám với những mái ngói âm dương cong vút,
giống hệt nhau; cứ nối nhau hiện ra trùng trùng, điệp điệp hêt lớp này đến lớp
khác; khiến chúng tôi không còn được phân biệt rõ ràng các hướng đông, tây, nam
bắc. Hơn thế, những con đường ngoằn nghoèo thì cứ hẹp dần, hẹp dần… trải dài
đến bất tận dưới những nếp nhà cổ y như một mê lộ… mê hoặc, rối lòng du
khách... Để rồi cô bạn tôi cứ dùng dằng bên chân cầu Toả Thuý, không nỡ rời chân
đi…. Bất chợt lại gợi nhớ thế, về nàng Lâm Đại Ngọc đang muốn níu giữ những
khoảnh khắc thần tiên, êm đềm của một giấc mơ hoa…!!!
Dừng
lại ở một quán nhỏ bán đồ lưu niệm ở khu trung tâm- khu vẫn được xem là nơi
đông vui nhất Lệ Giang- nhưng tôi lại thấy ngột ngạt giữa sự ồn ã của phố và
người. Để rồi ngần ngại tự nhủ lòng: ừ, dù không thể phủ nhận rằng phố xá Lệ
Giang đang ở vào thời kỳ phồn thịnh nhất trong hơn 800 năm lịch sủ tồn tại của
mình; thì cũng phải nói rằng, lượng khách du lịch khổng lồ đổ về Lệ Giang mỗi
năm đã khiến thành cổ mất đi vẻ lặng lẽ, trầm lặng vốn có tự ngàn xưa…và nữa
không thể không nghi ngại về sự xuống cấp và dần mất đi phong vị cổ xưa của một
di sản văn hoá thế giới.
Sau
một ngày thăm thú; cứ ngỡ đã khám phá được mọi vẻ đẹp của phố cổ Lệ Giang;
nhưng rồi khi màn đêm về; chúng tôi mới biết mình đã nhầm. Đêm đến, mới chính
là lúc Lệ Giang đẹp, huyền dịệu và cũng gợi về phong vị cổ xưa nhất. Khi ngàn
ngàn những mái ngói rêu phong xưa cũ, những ngôi nhà gỗ bình thường bỗng chốc
trở thành những lầu hoa huyền ảo; những lầu son gác tía…lung linh, rực rỡ giữa
những ánh đèn lồng, nến và đuốc hoa... Và để tô điểm thêm cho cảnh sắc tiên
bồng ấy; bên những cây cầu đá trắng; bạn sẽ gặp những đôi uyên ương tay trong
tay cùng nhau thả những chiếc đèn nến- những chiếc đèn nhỏ bé nhưng ẩn chứa
những nguyện ước trăm năm… cứ theo dòng nước chảy thành những dòng sáng lung
linh trên sóng nước mênh mang. Những lời cầu nguyện ấy có thành hiện thực hay
không; hẳn không phải là điều quan trọng. Quan trọng là những lời nguyện ước ấy
đã khiến Lệ Giang trở thành mảnh đất lành- mảnh đất của những lời chúc phúc;
mảnh đất đưa những lứa đôi lại gần nhau hơn.
Có
rất nhiều người cho rằng: " nước là linh hồn của Lệ Giang"; nhưng với
tôi; linh hồn của Lệ Giang lại chính là những người con của dân tộc Naxi. Có
xuất thân từ Tây Tạng, người Naxi là những người rất hiền hoà, hiếu khách và
đặc biệt rất yêu ca hát. Chẳng cần phải đến nhà hát của thành phố; bạn mới được
nghe những điệu ca vũ truyền thống mà mỗi gánh hát rong bên đường đều có thể
xem như một giàn nhạc giao hưởng dân tộc Naxi thu nhỏ. Cũng như ở mỗi nhà hàng;
ban đều thấy một sân khấu nhỏ để các cô gái Naxi… má ửng hồng, xúng xính trong
những bộ quần áo rực rỡ; đắm mình trong những điệu múa truyền thống rộn ràng;
váy quay tròn, quay tròn; xoè phất phơ trong gió…
Và
hơn thế; trong một đêm may mắn nào đó; bạn hoàn toàn có thể bất chợt được xem
một ban nhạc cổ của người Naxi với các nhạc công đều là những cụ ông râu tóc đã
bạc phơ; sử dụng những dụng cụ âm nhạc cổ; chơi những điệu nhạc cổ...bạn không
thể không có cảm giác như bánh xe thời gian đang quay ngược dòng về quá khứ.
Không thể không tưởng như cả một thế giới xa, xa tự ngàn năm chợt sống lại giữa
thành cổ Lệ Giang...Những khái niệm khoa học về không gian, thời gian tưởng như
bất biến bỗng trở thành điều gì đó quá đỗi mong manh; nếu không nói là không
còn tồn tại!!!...
Những
phút giây sống cùng Lệ Giang cứ vậy; trôi đi trong ngọt ngào mê đắm; nhưng rồi
cũng đến lúc chúng tôi phải rời Lệ Giang. Tạm biệt Lệ Giang, tạm biệt Vân Nam,
không khỏi dậy lên một niềm lưu luyến; tự hỏi lòng… chẳng biết đến bao giờ mới
có dịp trở lại với Lệ Giang; với Vân Nam ngọt ngào, đằm thắm.
Những
đám mây trắng thì vẫn trùng điệp nhởn nhơ bay trên những đỉnh núi tuyết vĩnh
củu Mê Ly, Ngọc Long...(và cả bao đỉnh núi khác mà chúng tôi chưa kịp biết
tên); như đất trời ngàn năm vẫn vậy; lúc nào cũng vô tình (dù lòng người vương
đầy hữu ý).
Nhưng
cũng chính trong khoảnh khắc bồi hồi ấy; chợt hiểu tại sao mảnh đất này lại có
tên gọi Vân Nam; giản đơn bởi nó là…
phía nam của những tầng mây… hôm nay và tự nghìn năm trước !!!....
PEARL
Nguyễn Lê Bảo Châu