thethaovanhoa.vn

Người trụ trì đưa đạo vào đời

27/04/2009 15:04 GMT+7

Năm trẻ, bé lớn nhất mới tròn 31 tháng tuổi và nhỏ nhất chưa đầy 5 tháng. Nhìn thầy bón từng thìa bột cho bé Tường Linh ăn, hay cái cách thầy nựng bé Tâm Hoà khi bé chợt thức giấc.

(Bài dự thi) - Ở Hải Dương có một sư thầy mười lăm năm nương nhờ cửa Phật, nhưng ba năm qua lại mở rộng tấm lòng, sống chung với điều tiếng thị phi để làm "cha" của năm đứa trẻ và ấp ủ ý tưởng tìm sự chia sẻ, giúp đỡ của các nhà hảo tâm cũng như toàn xã hội nhằm thành lập một trung tâm từ thiện. Đó là thầy Thích Thanh Lương, trụ trì chùa Sùng Nghiêm (chùa Dọc) xã Minh Đức, huyện Tứ Kỳ.

Tôi đến thăm chùa vào một buổi sáng mùa xuân đẹp trời. Sau một hồi vòng vèo hỏi đường, cuối cùng, tôi cũng tìm đến được với cha con thầy. Trên một diện tích khá rộng, nhà chùa hiện đang xây dựng thêm một số dãy điện thờ. Tôi trộm nghĩ: “Thầy bận bịu lo việc nhà chùa là thế, vậy mà vẫn giang rộng vòng tay đón các em. Mà ở thôn quê thế này, cha con thầy chắc vất vả lắm!”.

Gặp thầy, tôi bất giác thốt lên: “Thầy trẻ quá!”. Mà đúng thật, nhìn thầy trẻ hơn cái tuổi 30 của mình nhiều lắm. Lại thêm cái dáng đi lúc nào cũng như vội vã. Vừa ở chỗ này chỉ đạo mấy người thợ xây, thoắt cái đã thấy thầy chạy xuống dãy nhà dưới dỗ con ốm khóc, rồi còn tiếp khách khứa đến thăm chùa ngày xuân... Tôi xin phép thầy xuống thăm các cháu. Khi mấy vị khách đã ra về hết, tôi mới có dịp được trò chuyện cùng thầy.
 

Xuất gia từ năm mười bốn tuổi, năm 1999, thầy về trụ trì chùa Sùng Nghiêm. Nhưng dưới bóng cửa Phật, thầy không dứt gánh lo đi để thanh thản với kinh kệ, mà hướng đạo vào đời, thường quan tâm đến những mảnh đời cơ cực. Trong một lần đến thăm Trung tâm bảo trợ trẻ em tỉnh Hoà Bình, trông cảnh một em bé khuyết tật bị bệnh đao, thầy đã rất xúc động và ám ảnh với suy nghĩ "Cứu một mạng người còn hơn xây ngàn tòa tháp". Tháng 8/2006, thầy bắt đầu nhận nuôi trẻ sơ sinh mồ côi.

Trẻ đầu tiên được thầy đón về cho nương tựa cùng mình nơi cửa Phật là bé Tâm Phúc. Lần ấy, một bác sĩ ở bệnh viện Đa khoa tỉnh Hải Dương thông báo: “Có một sản phụ đã bỏ con lại sau khi sinh”. Nhận được tin, thầy tìm đến nhận nuôi, đặt tên cho cháu rồi làm thủ tục cho cháu xuất viện. Sau lần đó, thầy lại đón thêm bốn trường hợp trẻ mồ côi về nuôi dưỡng. Các cháu đến từ nhiều địa phương trong cả nước, gần thì ở Thái Nguyên, Hoà Bình, Nam Định, xa thì ở Kiên Giang. Với mỗi trẻ, thầy đều giữ lại địa chỉ của người thân, để khi các cháu trưởng thành có thể tìm về với gia đình nếu muốn. Thầy bảo: “ Cũng có những người muốn đến xin các cháu về nuôi, nhưng tôi chỉ đồng ý khi các cháu 18 tuổi. Bởi vì, mình đã làm phúc thì phải làm cho tròn…”. Năm trẻ được thầy đặt tên theo giáo lý nhà Phật: Tâm Phúc, Tâm Đức, Tiểu Thuý, Tường Linh, Tâm Hoà, với mong muốn các bé trai sau này lớn lên sẽ làm những việc có tâm có đức, còn các bé gái sẽ được an lành.

Kể từ khi nhận nuôi các trẻ mồ côi, thầy và nhà chùa phải đón nhận bao điều tiếng thị phi quanh nơi thầy trụ trì. Một số người trong làng xôn xao những điều không hay về thầy. Thậm chí, cứ mỗi khi thầy đi lễ xa, họ lại kéo đến gây áp lực với sư bác và các đệ tử, đòi trục xuất thầy khỏi chùa. Thầy và nhà chùa cũng phải đối diện với nhiều khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần. Có lần các trẻ phải ăn nước cháo liền hai hôm vì thầy hết tiền mua sữa. Rồi nhiều đêm trời mưa, giá rét, thầy phải thức trắng trên bệnh viện để trông trẻ đau ốm. Nhiều khi thấy nản, nhưng rồi thầy lại tự động viên bản thân cố gắng vượt qua.

Dưới sự chăm sóc của thầy, các trẻ dần khôn lớn và quấn quýt với thầy. Năm trẻ, bé lớn nhất mới tròn 31 tháng tuổi và nhỏ nhất chưa đầy 5 tháng. Nhìn thầy bón từng thìa bột cho bé Tường Linh ăn, hay cái cách thầy nựng bé Tâm Hoà khi bé chợt thức giấc, rồi khi bé Tiểu Thuý đi mẫu giáo về ào vào lòng thầy và miệng không ngớt gọi “ba! ba!” … Những hình ảnh ấy khiến tôi không khỏi xúc động và ngạc nhiên. Còn thầy chỉ cười hiền: “sinh con rồi mới sinh cha đấy cô ạ. Tức là có con rồi mới biết làm cha, chứ ngày mới chăm cháu đầu tiên, tôi cũng bỡ ngỡ lắm!
 

Những khổ ải cũng qua đi khi người dân hiểu tấm lòng nhân ái của thầy và nhà chùa. Hiện nay, vừa lo việc nhang, kệ, vừa chăm lo cho các trẻ, thầy Thích Thanh Lương đang ấp ủ ý tưởng tìm sự chia sẻ và giúp đỡ của các nhà hảo tâm cũng như toàn xã hội nhằm thành lập một trung tâm từ thiện. Thầy cho biết, trung tâm sẽ mang tên từ thiện Lương Tâm để giúp các trẻ mồ côi giảm bớt thiệt thòi.

Tôi chia tay cha con thầy khi trời đã chạng vạng tối. Một ngày hoà mình cùng không khí gia đình của thầy đã khiến tôi rút ra thật nhiều điều bổ ích. Hoá ra, không phải cứ xuất gia, cứ trở thành đệ tử nhà chùa là cuộc đời trần tục trở nên xa lạ, mà ngược lại. Đúng như lời thầy đã tâm sự, “nếu mình chỉ giảng đạo không thôi thì chưa đủ. Điều quan trọng là phải biết hướng đạo vào đời”.

Sau lần ấy, tôi giữ liên lạc và thỉnh thoảng lại đến thăm cha con thầy mỗi lần có dịp. Các bé đã ngày một lớn hơn, ngộ nghĩnh và đáng yêu hơn. Còn thầy, vẫn mãi miết lo công việc nhà chùa, và, mải miết dang rộng vòng tay đón những cuộc đời bé thơ...

Phạm Thị Ngọc Ánh

Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN