|
Bài viết này nằm trong cuộc thi viết "Một chuyến đi". Để tham dự cuộc thi, bạn có thể tìm hiểu thể lệ tại đây -> Thể lệ cuộc thi.
|
Đến xã Vĩnh Khương hỏi nhà 2 vợ chồng bị câm điếc ở đâu thì hầu như ai cũng biết. Một ngôi nhà xây nho nhỏ nằm trơ chọi giữa một miếng đất không vườn tược, không cây cối nằm sát đường. Chiếc bếp không cửa khóa nằm siêu vẹo, rúm ró nép mình bên ngôi nhà như số phận của vợ chồng anh Trường.
Tìm đến nhà anh, không có người ở nhà, ngôi nhà vắng vẻ, cô quạnh. Chúng tôi tìm gặp anh Chính - anh trai của anh Trường, nghe chúng tôi hỏi thăm, anh im lặng giây lát, rồi thở dài kể cho chúng tôi nghe về số phận bất hạnh của đứa em trai mình.
Anh Trường sinh năm 1965, năm lên 3 tuổi, anh bị phong giật, gia đình chạy vạy tiền để đưa anh vào bệnh viện chạy chữa. Lúc bấy giờ bệnh viện cách nhà hàng chục cây số, nhà nghèo, không có phương tiện đi lại, bố mẹ anh thay nhau bế con đi bộ xuống viện. Khi đến nơi thì bệnh đã quá nặng, di chứng để lại thật nghiệt ngã, anh vừa bị câm, điếc lại vừa không bình thường.
Năm anh đến tuổi lấy vợ, biết làng bên có một người con gái cũng có hoàn cảnh tương tự, đang quá lứa lỡ thì, gia đình đã đánh tiếng xin cưới vợ cho anh.
Chị là Vũ Thị Bình sinh năm 1962, từ khi mới sinh ra chị đã bị thần kinh nhẹ. Nhà có đưa chị chạy chữa nhưng bệnh không suy chuyển. “Thôi thì nồi nào úp vung nấy, gán ghép họ vào với nhau để có vợ, có chồng, nương tựa nhau mà sống”- anh Chính nói trong xót xa.
Rồi cặp vợ chồng trẻ ấy được dọn ra ở riêng trong sự xót thương của gia đình và làng xóm. Căn nhà được dựng cạnh nhà người anh để tiện trông nom.
Nhà có 2 sào ruộng, vợ chồng anh cạy cục, chồng cày, vợ cấy cộng với sự giúp đỡ của anh em, hàng xóm, cuộc sống cũng tạm đủ ăn qua ngày. Được cái chị Bình cũng khỏe mạnh, sau những vụ cấy chị lại đi tìm việc làm thêm. Người ta thuê gì thì chị làm đấy.
Hai vợ chồng dựa vào nhau lặng lẽ sống. Trong căn nhà nhỏ bé ấy, chưa khi nào người ta nghe được tiếng cười vui vẻ của 2 người. Có chăng cũng chỉ là tiếng ú ớ của người chồng mỗi khi lên cơn đau.
Một năm, 2 năm trôi qua, ai cũng mong vợ chồng trẻ ấy có tin vui để sau này về già có người chăm nom. “Nhưng càng trông mong thì lại càng buồn, 2 đứa nó không thể có con được. Định xin con nuôi, nhưng cả 2 vợ chồng nghễnh ngãng như thế xin con nuôi về lại khổ thêm”, anh Chỉnh thở dài.
Cuộc sống vốn khó khăn, lại càng vất vả hơn khi người chồng thường xuyên đau yếu. Chỉ cần trái gió trở trời là bệnh cũ lại tái phát. Chồng thì câm, có đau cũng chỉ ú ớ, vợ thì nghễnh ngãng chẳng biết chăm lo cho chồng mỗi khi chồng lên cơn. Tất cả những công việc ấy đều phải nhờ bàn tay chăm sóc của chị chồng người anh trai.
Họa vô đơn chí
“Giờ thì khổ trăm bề chị ạ…”, anh Chính ngừng lời khi nhìn thấy người em đi đâu đó về. Anh vẫy tay một người đàn ông đen đúa nhỏ thó vào nhà. “Em trai tôi đấy, nó chẳng nghe được gì đâu. Được cái là rất hiền lành”.
Anh Trường ngồi đối diện với chúng tôi, nhìn người lạ, anh ngơ ngác, câm lặng. Anh Chính ra dấu hiệu cho người em, ý nói chúng tôi đang ngồi nói chuyện về anh. Anh nhoẻn miệng cười. Cái cười ngây ngô, hiền lành như đứa trẻ.
“Giờ vợ nó đang nằm viện chị ạ. Nó cũng có biết vợ nó làm sao đâu. Bây giờ nhà tôi thay nhau xuống viện chăm sóc cho thím ấy.”
Nói đoạn, anh nhìn vào người em bất hạnh của mình và kể về những tai họa gần đây đã ập xuống gia đình nhỏ bé của người em mình.
Năm 2008, vào một đêm mùa hè, em trai anh lên cơn phong giật nặng. Vì người vợ không biết nên đến sáng hôm sau khi đưa xuống viện cấp cứu thì anh Trường gần như bị liệt nửa người.
“Giờ thì cũng đã cầm được bát đũa ăn cơm rồi. Năm ngoái khổ lắm, sau khi cày cấy xong, chồng bị liệt như thế, nhưng vợ cũng cứ đòi đi làm xa, thím ấy ra tận Quảng Ninh làm thuê cùng mấy người trong làng”, anh Chỉnh lắc đầu.
Đến đầu năm nay, sau khi ăn tết xong, chị lại khăn gói theo người cùng làng ra Quảng Ninh làm. Tiền thì cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, nhưng cứ thấy người ta đi thì chị lại đi theo. Trong một lần đi làm về, do nghễnh ngãng, khi băng qua đường chị đã bị một chiếc xe tải nghiến nát cánh tay trái.
Hoàn cảnh vốn đã oái oăm như thế, nay lại càng bi đát hơn. Anh Chính phải chạy vạy tiền để sang Quảng Ninh chăm sóc cho người em dâu.
Chị Bình phải tháo khớp tay đến tận vai. Đầu thị bị rách toạc, khâu 8 mũi và bị gẫy 1 chiếc xương sườn phải. Ở Quảng Ninh được nửa tháng thì hết tiền chạy chữa. Anh Chính xin cho chị về bệnh viện huyện Sơn Động để tiện chăm sóc.
Hiện chị Bình đang điều trị tại khoa Đông y của bệnh viện huyện. Hàng ngày, gia đình anh Chính lại thay phiên nhau xuống lo cơm nước, tắm giặt cho cho chị.
Lúc còn khỏe mạnh, làm ăn đã khó khăn, đến nay chồng không thể cày, vợ không thể cấy rồi không biết cuộc sống của họ sẽ ra sao.
Nhấp ngụm nước, thỉnh thoảng anh Trường nhìn chúng tôi mỉm cười. Không biết anh có hiểu được những bất hạnh đang diễn ra trong căn nhà của vợ chồng anh hay không?
Theo chân anh Chính vào bệnh viện thăm chị Bình, nhìn cánh tay bị mất, ánh mắt thất thần của chị khiến ai cũng xót xa. Trò chuyện với chúng tôi, chị trả lời câu được, câu mất.
“Sắp được ra viện rồi, chị định sẽ làm gì?”, tôi hỏi.
“Một tay thì làm được gì. Tay còn đang đau lắm. Có lẽ nhờ chồng thôi”, nói đoạn chị cầm vào ống tay buông thõng nhìn chúng tôi.
“Nhưng chồng chị cũng yếu lắm, giờ không cày được rồi mà”, tôi nói tiếp.
Chị nhìn tôi im lặng. Cái im lặng khiến không khí phòng bệnh vốn ảm đạm giờ trở lên ngột ngạt, xót xa.
Nhờ chồng! Trong tâm trí của chị vẫn còn có một mái ấm gia đình. Thê nhưng, chúng tôi cứ băn khoăn, liệu chị có hiểu được, ngay cả đến bản thân chồng chị cũng không còn lo được, huống chi chăm sóc một người vợ khuyết tật.
Bàn về cuộc sống tiếp theo của vợ chồng anh Trường, anh Chỉnh chùn giọng xót xa: “biết làm gì bây giờ, ruộng thì không thể cày cấy, còn chăn nuôi đã nhiều lần thử nhưng 2 vợ chồng nó đâu có làm được. Trợ cấp thì xã cũng trợ cấp rồi, giúp đỡ thì hàng xóm cũng đã tận tình hết mình rồi. Cũng không thể nhờ họ được mãi. Cũng chẳng biết rồi chúng nó sẽ ra sao.”
Ong Lý - Lê Hường