thethaovanhoa.vn

Con dao & nước mắt

10/04/2009 10:54 GMT+7

Việc của Tấn Tài kêu bạn cầm dao đến dọa chém đồng đội vẫn chưa được VFF xem xét. Có thể hiểu đấy là một sự thận trọng.

(TT&VH) - Việc của Tấn Tài kêu bạn cầm dao đến dọa chém đồng đội vẫn chưa được VFF xem xét. Có thể hiểu đấy là một sự thận trọng. Vì nếu thực là nhờ bạn (dù không phải dân giang hồ) thì nó cũng có “chất” hình sự. Thực tế, công an cũng đã vào cuộc ở một mức độ vừa phải ngay sau sự vụ ấy.
 
Ở đây, người viết không bàn đến khía cạnh sự việc cần được xử lý ở mức độ nào, hay bình luận về Khánh Hòa chỉ cảnh cáo chứ không phải là phạt 2 tuần lương. Điều muốn nói ở đây, có phải sự việc của Tài chỉ là một phút nông nổi, nóng giận như Khánh Hòa lý giải?

Vì ít ra, nói theo “ngôn ngữ hình sự” thì Tấn Tài đã từng có “tiền sự”. Năm 2006, Tài đã vác dao rượt đuổi đồng đội, tiền đạo Phan Thanh Hoàn người Nghệ An. Lần ấy, HLV Ngọc Hảo (nay về lại Nam Định) đã từng kỷ luật Tài bằng việc cho xuống đội trẻ một thời gian.

Không hiểu, giờ đây thêm 3 tuổi nữa (Tấn Tài sinh năm 1984), có phải Tài đã biết suy nghĩ hơn nên mới hiểu tự tay cầm dao rượt đồng đội là điều có thể mang lại những hậu họa, nên đã nhờ người khác? Chỉ có một may mắn cho cầu thủ này là những người làm bóng đá hiện tại ở Khánh Hòa lại không đủ dũng cảm để xử lý nghiêm một cầu thủ được đánh giá là quan trọng bậc nhất ở CLB trong thời điểm hiện tại. Nhưng cuối cùng, sự việc vẫn có những kết quả không như ý, khi nó trở thành tâm điểm của giới truyền thông và những người làm, quan tâm tới bóng đá. Sự vụ vẫn có thể khiến cầu thủ này mất suất lên tuyển, nếu như những người có trách nhiệm thực sự đề cao yếu tố đạo đức và hành vi.
 
Trong 5 năm qua Tấn Tài đã có 2 lần dính dáng tới vấn đề kỷ luật nội bộ ở K.KH.

Sau khi sự việc vỡ lở, trong nhiều thời điểm giải trình về vụ việc với giới truyền thông, và bên cơ quan điều tra Tài đã khóc. Hơi khó để xác định đó là những giọt nước mắt hối hận hay đó là khóc để cứu vãn cho một vị trí ở đội tuyển trong lần tập trung tới đây của Tài không bị lung lay. Nhưng có một sự liên tưởng ngay, rằng năm 2004, Tấn Tài khi quỳ gối xin HLV Tavares cho phép rời đội tuyển cũng đã khóc nhiều như thế, khóc để đạt được mục đích, để được ông thày ngoại lập tức cho về lại Nha Trang.

Tài chơi bóng với tư cách cầu thủ chuyên nghiệp đến nay đã được 5 năm. Cũng trong 5 năm ấy, những biến cố và sự khác biệt trong chuyện câu chuyện “con dao và nước mắt” cho thấy Tài đã biết tính toán hơn và ít nhiều hiểu được những gì mình đã và đang làm, chứ không phải là đứa trẻ bồng bột nữa.

Trên sân cỏ, Tấn Tài là một cầu thủ có khả năng thực sự, một người luôn chơi bóng với thái độ khó chê. Đóng góp của Tấn Tài cho BĐVN cũng chẳng ít. Cú vào bóng như quên mình trong khi tranh chấp với hậu vệ Thái Lan ở trận chung kết lượt đi tại Rajamangala đã mở ra cơ hội cho Việt Thắng dốc bóng, chuyền ngang cho Công Vinh ghi bàn nâng tỉ số lên 2-0. Một hình ảnh khó quên!

Tấn Tài cũng giàu cảm xúc với bóng đá. Cả đội tuyển ai cũng xúc động khi vô địch Đông Nam Á, nhưng tới mức ngửa cổ lên Trời khóc, gục mặt vào tay người khác khóc thì chỉ có ở cầu thủ này.

Người ta vẫn bảo, lập công chuộc lỗi, hay khi xem xét một cá nhân, cần phải nhìn nhận những đóng góp trước đó. Cũng đúng. Nhưng, chúng ta đôi khi vẫn phải tách bạch giữa “công” và “tội”, dù đó chỉ là để nhìn nhận về một con người!

Phong Vũ
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN