Trong ký ức của nhạc sĩ Văn Dung có bao điều thú vị còn ít người biết đến về tác giả của Đêm Trường Sơn nhớ Bác, Bài ca Trường Sơn, Mùa xuân đến rồi đó, Chiều dài biên giới,…
(TT&VH Cuối tuần) - Thân thiết với nhạc sĩ Trần Chung lúc sinh thời, lại từng cùng công tác tại Đài Tiếng nói Việt Nam, có thời gian dài sống cùng nhau trong những chuyến đi thực tế, trong ký ức của nhạc sĩ Văn Dung có bao điều thú vị còn ít người biết đến về tác giả của Đêm Trường Sơn nhớ Bác, Bài ca Trường Sơn, Mùa xuân đến rồi đó, Chiều dài biên giới,…
Có lẽ trong số anh em, bạn bè, đồng nghiệp của tôi, tôi cho là Trần Chung, nếu gọi là trong sáng thì không đầy đủ lắm, gọi là con trẻ thì có vẻ đúng, nhưng phải thêm chữ tâm hồn ông là một thứ con trẻ thánh thiện. Ông không bao giờ muốn khoe ai ngay cả tác phẩm của mình. Ông không muốn ai biết ông là Trần Chung. Tôi đảm bảo nhạc sĩ Trần Chung chưa bao giờ nghĩ mình có thể viết được hai bài về Trường Sơn hay như thế (Đêm Trường Sơn nhớ Bác - lời thơ Nguyễn Trung Thu, và Bài ca Trường Sơn - lời thơ Gia Dũng). Ông chưa đi Trường Sơn bao giờ... Nhưng tâm hồn ông, sự trải nghiệm của ông đồng cảm với hai chiến sĩ là nhà thơ Gia Dũng và nhà thơ Nguyễn Trung Thu. Phải chờ đến 20 năm sau khi viết Đêm trường Sơn nhớ Bác, nhạc sĩ Trần Chung mới được gặp tác giả bài thơ là Nguyễn Trung Thu. Và không biết đến tận khi qua đời, ông có gặp được tác giả Gia Dũng hay không?! Nhưng những câu hát: “Trường Sơn ơi, trên đường ta qua không một dấu chân người/ Có chú nai vàng nghiêng đôi tai ngơ ngác...” hay “Đêm Trường Sơn, chúng cháu nhìn trăng nhìn sao/ Cảnh về khuya như vẽ...” thì nằm lòng nhiều thế hệ người nghe.
.jpg)
Tôi nhớ năm 1966, chúng tôi đến Xuân Mai, rồi sau đó là chuyến đi thực tế ở dãy núi Yên Tử, Vàng Gianh (Quảng Ninh). Lúc đó chúng tôi còn rất trẻ... Gặp những chiến sĩ đang hành quân, vai đeo những chiếc ba lô đựng gạch rất nặng, Trần Chung hỏi: “Các cậu đang làm gì thế?”. Họ trả lời: “Chúng em đang hành quân”. Nhạc sĩ lại hỏi: “Hành quân sao đeo nhiều gạch trên người thế này?” - “Chúng em đang rèn luyện, coi như đang hành quân trên Trường Sơn...”. Có lẽ, sau đó, những chuyến đi như thế, không phải chúng tôi đi Trường Sơn, nhưng ở nhạc sĩ Trần Chung, dần dần lắng lại trong tiềm thức của ông rằng, ông đã từng gặp những chiến sĩ Trường Sơn ở đâu đó...
Tháng 4/2002, bệnh ung thư của ông đã đến giai đoạn nặng. Vợ ông gọi tôi tới và giao cho tôi nhiệm vụ viết điếu văn cho ông. Nhưng không hiểu vào bệnh viện chữa trị như thế nào, mà Trần Chung, người chưa bao giờ vượt quá 48kg, ung thư giai đoạn cuối từ tháng 4/2002, đến mãi tháng 9 năm đó ông mới vĩnh viễn ra đi... Những ngày cuối cùng, bệnh viện khuyên cho ông về nhà. Một buổi chiều muộn tôi đến chơi. Còn nhớ, ông nằm trên chiếc giường xếp, ông không ngồi dậy được. Ông gọi tôi lại và bảo: “Tớ nghe vợ tớ nói cậu đã viết điếu văn cho tớ, đọc cho tớ nghe được không?”. Thực tình, tôi viết từ tháng 4, lúc đó đã là tháng 9/2002, cũng không còn nhớ được nhiều. Cầm giấy đọc thì được, nhưng quá dài... Tôi trả lời: “Em không nhớ hết được, nhưng với nhạc sĩ Trần Chung, lúc nào Văn Dung cũng có thể nhớ được”...
Tôi nhớ lại, lúc còn sống, ông không cần đón rước. Khi đi thực tế, tất cả anh em có thể lên nhà khách ngủ, nhưng ông thì ở lại chơi nhà người bạn, dù người đó chỉ là công nhân... Tôi hiểu nhạc sĩ Trần Chung đi để tiếp nhận cái gì đó của cuộc sống để một ngày nào đó thể hiện bằng tất cả tấm lòng. Ông đến sông Bưởi ở Thanh Hóa và viết một bài về dòng sông rất hay... Đến Vàng Gianh, ông viết bài Khi chúng tôi vào lò - một trong những bài hát bất hủ về những người thợ lò: Khi chúng tôi vào lò/ Trăng ngàn sương mờ dần... Đến đâu, ông cũng ngồi ngẫm nghĩ như một tu sĩ, chốc chốc lại nhấp một tí rượu. Ông không phải là người nghiện rượu, nhưng hình như sinh ra ông ấy là khi nghĩ cái gì phải nhấp một chút rượu. Nếu tính uống đều từ sáng, đến chiều, đến tối phải chừng nửa lít, có khi nhiều là một lít. Nhưng ông không say rượu... Trong chuyến đi thực tế ở Cẩm Phả, tôi ngủ một đêm với Trần Chung. Đêm, mở mắt ra thấy ông đi lại trong nhà. Trời nóng. Ông ấy cởi trần. Đến sáng hôm sau tỉnh giấc vẫn thấy ông tha thẩn. Tôi hỏi: “Anh có viết được nốt nhạc nào không?”. Ông bảo: “Không được nốt nhạc nào cả”. Thế mà cả đêm hút hết hai bao thuốc lá Điện Biên! Thế đấy, nếu người viết định viết thì không bao giờ viết được.