Con sông Chu quê tôi vẫn hiền hoà và nhẹ nhàng dòng trôi những độ hè sang.
(Bài dự thi) - Con sông Chu quê tôi vẫn hiền hoà và nhẹ nhàng dòng trôi những độ hè sang.Phía bên này sông-bên lở, vẫn vàng rực màu hoa cúc dại xen màu tím của loài hoa trinh nữ.Bên kia sông-bên bồi,vẫn xanh mướt những nương ngô, nương khoai, bãi lạc, bãi mía…Tuổi thơ tôi cũng gắn bó với những dòng chảy của con sông quê hương. Bao nhiêu con sóng là bấy nhiêu kỉ niệm,bấy nhiêu những kí ức đẹp theo dấu chân mẹ.
Hồi tôi còn bé,tôi thường được mẹ cho đi theo dọc hai bờ sông để “mưu sinh”.Bên chiếc áo bà ba sờn vai,cái quần chắp đầy mảnh vá,mẹ tôi lại đội trên đầu cái nón lá rách vành, đôi chân chim, đôi tay với chiếc túi đựng cám con cò trống rỗng, dắt tôi đi hái củi,hái những cây cúc tần ven sông để đem về bán lấy tiền nuôi gia đình.Tôi thi thoảng chỉ nhặt vài cây củi, còn phần nhiều đi bắt chuồn chuồn và tìm những con “gà chọi” để về “đá” với bạn bè. Mẹ tôi thì chẳng được như thế, mẹ khi đi tít vào những đám cây dại rậm rạp tìm củi,có khi lại mải miết hái những cây rau cúc tần chen trong những đám cỏ gà mọc chồm lên những viên đá.Và cứ đến lúc ông mặt trời thẹn thùng trốn sau ngọn núi,mẹ lại tay dắt tôi và tay ôm củi,mớ rau trở về.Mẹ vẫn cười và nhìn tôi tha thiết…

Tháng 5 âm lịch,phía bên kia sông,những nương khoai,bãi lạc lại nhộn nhịp người thu hoạch.Những cánh đồng như ong vỡ tổ.Cũng những ngày ấy tôi được theo mẹ nhiều nhất,những chuyến đi tay không nhưng khi trở về luôn nặng trĩu “chiến lợi phẩm” bên mình.Mẹ đưa tôi đi “mót” lạc và khoai.(“Mót” tiếng địa phương là lượm,nhặt những thứ còn sót lại).Mẹ chỉ tôi cách mót,hễ thấy cái mầm khoai nào chòi lên mặt đất chừng nửa ngón tay là đến đó lấy dao đào,kiểu gì cũng được một củ khoai to và chắc.Còn với lạc,thấy có cây lạc chết màu xám nào nằm ngả giữa đất thì bới lên,chỗ ấy ắt hẳn có một chùm lạc nguyên vẹn.Bởi lẽ thế,nên cứ đến ngày thu hoạch khoai và lạc bên kia sông,phía gầm giường nhà tôi lại đấy ắp những củ khoai,củ lạc,dù nhà tôi không phải nhà nông.Vì thế,những bữa ăn của gia đình tôi cũng đỡ phần đạm bạc.
Tôi hôm nay lại trở về với con sông Chu uốn mình như huyền thoại,sông quê vẫn thế,bãi lạc,nương khoai và những bông hoa cúc dại vẫn vàng tươi như thế.Chỉ mẹ tôi thay đổi,tóc mẹ bạc hơn,lưng mẹ còng xuống,làn da thêm nhiều nếp nhăn…Tôi lại lạc về thế giới của tuổi thơ,nơi có nụ cười và ánh mắt thân thương của mẹ.Nơi tôi có những chuyến đi, sẽ mãi là động lực,là nền tảng,là bệ phóng để tôi có thêm nghị lực đấu chọi với dòng đời.
Cảm ơn mẹ về những chuyến đi thơ ấu ngày nào,với ai đó chỉ đơn thuần là là kí ức không tên,nhưng với tôi đó là tất cả,và vì những chuyến đi ấy,tôi luôn phải ý thức được trách nhiệm và nghĩa vụ đối với mẹ, để mẹ luôn là mùa xuân trong trái tim tôi.
Phạm Hoa Quỳnh