Bước vào năm 2009, trong khi nhiều doanh nghiệp phải lo chạy việc làm cho người lao động thì các đơn vị đóng tàu thủy trên địa bàn thành phố Hải Phòng vẫn "bình chân như vại".
Song điều đáng nói là do chủ yếu là gia công nên giá trị gia tăng của mỗi con tàu thu được quá ít so với tổng giá trị của nó, vì các loại vật tư, thiết bị chủ yếu đóng tàu vẫn còn phụ thuộc vào nước ngoài. Một nghịch lý đang tồn tại là trong khi ngành đóng tàu bứt phá mạnh mẽ thì ngành công nghiệp phụ trợ cứ phát triển ỳ ạch, không tương xứng với tăng trưởng của công nghiệp đóng vỏ tàu.

Ngành công nghiệp tàu thủy Việt Nam đã chủ trương nâng tỷ lệ "nội địa hóa" đến năm 2020 đạt 70%. Nhưng sau nhiều năm phấn đấu, ngành công nghiệp phụ trợ đóng tàu của nước nhà nói chung, Hải Phòng nói riêng mới chỉ sản xuất được một số vật tư, thiết bị giản đơn phục vụ công nghiệp tàu thủy như chất liệu hàn, sơn, cầu trục, cổng trục cỡ lớn, máy cắt kim loại, nội thất, bơm nước với giá trị quá ít ỏi so với con tàu. Còn lại, khoảng 90% nguyên vật liệu và thiết bị phục vụ đóng, sửa chữa tàu biển trong nước hiện vẫn còn phải nhập khẩu. Tính đến thời điểm này, ngành đóng tàu vẫn còn nặng tính gia công lắp ráp, chưa tạo nên được giá trị gia tăng cao khiến việc thực hiện nghĩa vụ ngân sách nhà nước còn rất hạn chế. Mức thuế đóng góp của các DN đóng tàu trên địa bàn thành phố trong năm 2008 mới chỉ bằng già nửa so với Nhà máy xi măng Chinfon - Hải Phòng (hơn 61 tỷ đồng)...