
Gọi nắng lên
Nắng tắt dưới chân đồi. Trời chiều Em nhạt dần ánh dương tà tà. Gió thắt lại trên đỉnh đầu
Nắng tắt dưới chân đồiTrời chiềuEm nhạt dần ánh dương tà tàGió thắt lại trên đỉnh đầuTrời đen lắm bao lấy em.Đêm nay,Nắng không còn bên em.Hay chút lửa cũng quên mất.
Đợi emĐi lên lưng chừng thuTrĩu nặngMàu đo đỏ hắt bóng em trên cỏ cháy xémMàu nâu hay màu xam xámTiêng tiếcNắng ngủ quên dưới bể sâuNước không để ý,Em đến đâyNgồi xuốngMột mìnhLặngRồiTrời đen phủ dáng em trên sương lạnhNắng lạnh cắt vào da em.Em ở lưng chừng sườn thuHoa ôm lấy chân emCây rì rào hát cho em ngheEm một mình, em vẫn một mình giữa lưng chừng thu đỏ ốinắng tắt rồi em ơi, nắng đã tắt.Chào yêu thương, em ơi đừng tiếcCúi đầu chào hạnh phúc, em ơi đừng nhìn lại chân dốc.Vẫy tay rời xa may mắn, em ơi cứ như em vẫn từng như thế.RồiEm một mình, em chìm vào đen.Nắng tắtĐỉnh đồi tắt nắng trong mắt emEm nhìn lên lưng chừng xuânCây cỏ ảo ảo vẫy gọi em đến.Em nhìn lên lưng chừng đồi xuânHương cuộn lấy quân chân em bước tới.Em gọi nắng lên!Em gọi nguồn sángEm gọi sườn xuân nở nụ cườiEm đợi nắng lênEm giục bình minh thức giấcEm bước nhanh lên sườn xuân cỏ mượt.Em vùi người vào ngọn xanh man mátCỏ mềm vuốt nhẹ tâm hồn emEm gọi nắng lên,Như khi xưa em đã đợi nắng lên.
Hoàng Nhật Nguyệt
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN