Biên Hòa vẫn gay gắt nắng, vẫn chật chội xe… nhưng em đã dần nhận ra vẻ đẹp của thành phố được ánh lên trong những điều bình dị nhất.
![]() |
Giữa phố chật chội xe, em lại nhớ con đường thênh thang ngày cũ, để làn gió quấn quýt thổi tung bờ tóc rối, để ánh mắt trải ngút ngàn tới nơi chân trời xa thắm, hít căng lồng ngực hương mạ non e ấp mỗi chiều về…
Giữa trời trưa hanh hao nắng, em lại nhớ khu vườn nhỏ xinh thủơ trước, nơi em có thể đu đưa trên võng giữa những tàn cây mát rượi, ru trưa một giấc thanh bình…
Giữa đêm tĩnh mịch, đặc quánh những nỗi niềm, em lại thèm được nghe tiếng sột soạt của những tàu lá chuối khô sau nhà, nghe tiếng đêm rì rào trên những tàn cây, kể những câu chuyện hoang liêu bất tận, để bước chân ai líu ríu sợ hãi khi phải về nhà giữa khuya…
Anh ra đi từ một miền quê xa, nắng và gió đã thấm đẫm vào cơ thể, để làn da đen xạm, phong trần… Công việc dồn dập cuốn trôi, anh nhanh chóng hòa vào cuộc sống thị thành ồn ào, vội vã…
Em cũng ra đi từ một xóm quê nghèo, mái tóc còn nồng hương lúa… Dẫu công việc bộn bề, em vẫn thấy lạc lõng giữa chốn đô thị phồn hoa… Anh cười, tiếng cười ấm cả trời đêm: “rồi một ngày em cũng sẽ yêu nơi này, như em đã yêu quê thôi, nhóc ạ!”
Một ngày… em cùng anh hóng gió bên sông Đồng Nai, ngắm trăng trôi lững lờ trong làn nước bạc, lắng nghe tiếng nước vỗ về, xoa dịu những mỏi mệt của ngày… Đêm thành phố chợt nhẹ nhàng và thanh bình đến lạ…
Một ngày… em vô tình bắt gặp một nhành hoa dại khẳng khiu mọc chen ra từ bức tường đá rêu cũ trên con phố quen… Loài hoa không tên, giữa rêu phong sỏi đá vẫn nở tím một góc chiều…Con phố nhỏ bỗng trở nên dịu dàng và đáng yêu kỳ diệu…
Một ngày…bác hàng xóm, người em vẫn thường chào hỏi nhưng ít có dịp trò chuyện, đưa sang nhà một chén chè Huế còn bốc khói thơm lựng. Khi ra về bác còn dặn với lại: “dạo này bay gầy lắm rồi đó, đừng thức khuya quá, ráng mà tẩm bổ không là đổ bệnh nghen con!”. Trước nụ cười hồn hậu của bác, thành phố chợt ấm áp tình quê…