
Ai mua "trứng": Tôi bán cho
Tùy vào tuổi tác và nhan sắc của người bán mà người mua định giá và hai bên tự thỏa thuận với nhau. Tiền “lót tay” cho “cò” tệ lắm cũng một triệu đồng.
Người cho trứng thì hiếm nhưng người bán trứng thì không thiếu, miễn có tiền! Mua trứng: Dễ như mua kẹo!
Tùy vào tuổi tác và nhan sắc của người bán mà người mua định giá và hai bên tự thỏa thuận với nhau. Tiền “lót tay” cho “cò” do người mua đưa ra nhưng tệ lắm cũng một triệu đồng.
Chúng tôi đã có bài “Vô sinh: Nhanh chân xin trứng bạn bè” ghi nhận thực trạng nhiều phụ nữ do suy buồng trứng hoặc cả hai buồng trứng bị cắt bỏ muốn có con buộc phải xin trứng người khác, sau đó cho thụ tinh trong ống nghiệm với tinh trùng của người chồng. Tuy nhiên, tìm được người cho trứng chẳng dễ dàng trong khi người xin trứng mỗi ngày mỗi tăng. Do nhu cầu quá lớn nên trứng trở thành hàng hóa và được trao đổi, mua-bán một cách âm thầm, lặng lẽ. Cũng từ đó, một số người đứng ra làm trung gian, giới thiệu người mua và người bán để kiếm hoa hồng.
Mua trứng: Dễ như mua kẹo!
Với vẻ mặt đau khổ của người đàn ông không con vì vợ bị ung thư buồng trứng, tôi kể lể với một bà gần 50 tuổi đang tán gẫu cùng cánh xe ôm ngay quán nước vỉa hè trước cổng Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) và đánh tiếng tìm giúp người cho trứng. Với thái độ cảnh giác, bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi lắc đầu quầy quậy, bảo không biết. Tôi tiếp tục tỉ tê, nói không có người cho trứng thì tìm giúp người bán trứng và sẽ hậu tạ khi mọi chuyện êm xuôi. Nghe lọt lỗ tai, người phụ nữ cười khì: “Cho trứng thì không nhưng bán thì đầy. Trứng người cũng như... trứng gà, trứng vịt, có tiền là mua, chẳng ai cho không, biếu không!”.
Phóng viên đang trao đổi việc mua... trứng với “cò” Nga. (Ảnh: Thái Hiếu)
Người phụ nữ tự giới thiệu tên Nga, “hành nghề” được ba năm. Theo bà Nga, mặc dù “thâm niên” chưa cao nhưng bà cũng đã giới thiệu hơn hai chục mối.
Ngoài toàn bộ chi phí điều trị trong hai tháng, người mua sẽ trả thêm số tiền cho người bán. Căn cứ vào tuổi tác và nhan sắc của người bán mà người mua định giá và hai bên tự thỏa thuận với nhau, “cò” không xen vào. Tiền “lót tay” cho “cò” cũng tự người mua đưa ra nhưng tệ lắm cũng một triệu đồng.
Tìm hiểu sau này chúng tôi được biết “cò” đã đặt giá trước với người bán một số tiền nhất định (tối thiểu 10 triệu đồng). Khi người mua trả thấp hoặc bằng giá tiền mà “cò” đã đưa ra thì người bán không chấp nhận nhưng khi cao hơn thì đồng ý và “cò” sẽ “ẵm” trọn khoản tiền chênh lệch. Đây là “chiêu thức” làm ăn cao tay của “cò” vì đánh trúng tâm lý không ngại tốn kém để có đứa con của những người vô sinh và nhu cầu cần tiền của người bán trứng.
Vừa ghi số điện thoại của tôi bà Nga vừa phán với giọng quả quyết: “Đúng 8 giờ ngày mai có mặt tại đây để gặp người bán trứng”. Tôi cám ơn rối rít, định bước đi thì bà Nga gọi giật lại: “Nói chuyện nãy giờ khô mồm, không cho ít tiền uống nước à?”.
Nhân viên y tế cũng... làm “cò”!
Rời Bệnh viện Từ Dũ, tôi tìm đến Bệnh viện Hùng Vương (TP.HCM) để tìm “cò”... trứng. Tại đây, tôi được sự giúp đỡ tận tình của một số “cò”, từ bà bán hàng ăn đến ông xe ôm. Các “cò” hứa sẽ gọi ngay khi có mối bán trứng sau khi cẩn thận lưu lại số điện thoại của tôi.
Tấp vào một hàng nước phía sau bệnh viện, tôi cũng than thở hoàn cảnh với bà chủ mập ú. Bà ta khoe vừa giới thiệu một mối bán trứng cho cặp vợ chồng vô sinh ở Bình Thạnh cách đây hai ngày. Tôi chặc lưỡi tiếc rẻ. Cảm thương số phận của tôi, bà ta mách bảo: “Vào khoa hiếm muộn của bệnh viện nhờ nhân viên y tế giúp thì việc mua trứng nhanh chóng hơn”.
Tôi vào bệnh viện và tìm gặp một nhân viên y tế có tên là Liên (đã đổi tên nhânvật - PV). Tôi cũng kể lể tình cảnh bằng giọng sầu não, nhờ tìm giúp người bán trứng nhưng bà Liên lắc đầu, quầy quải bỏ đi. Tôi bám theo, hết lời năn nỉ. Nhìn bộ dạng thất thểu và thương hại hoàn cảnh của tôi bà Liên cũng xiêu lòng, hứa sẽ tìm mối giúp.
Cũng như bà Nga, khi tôi dò hỏi giá tiền mua trứng thì bà Liên bảo do thỏa thuận của người bán và người mua. Riêng công giới thiệu bà Liên chắc giá một triệu đồng. “Khi hai bên thống nhất giá cả thì anh ứng trước cho người bán 1/3, khoản tiền còn lại sẽ được thanh toán dứt điểm khi bệnh viện lấy được trứng” - bà Liên ra điều kiện.
Giả vờ lo lắng, tôi hỏi lỡ cầm tiền ứng trước rồi người bán trứng xù luôn thì tính sao? Bà Liên trề miệng, lên tiếng bằng giọng sành sõi: “Trước khi thực hiện việc lấy trứng, bệnh viện yêu cầu hai bên làm bản cam kết, tên tuổi, địa chỉ ghi rành rành thì trốn sao được. Hơn nữa, tôi là người giới thiệu, lại làm việc tại đây (bệnh viện - PV), có gì anh đến bắt đền!”.
Lấy lý do chỉ còn hai tháng tôi phải đi công tác nước ngoài hơn một năm nên cần tìm gấp người bán trứng. Chẳng nghĩ ngợi lâu, bà Liên phán một câu chắc nịch: “Trong hai ngày, nếu tìm chưa ra người bán trứng thì tôi sẽ bán trứng... của tôi cho vợ chồng anh”.
Ra vẻ mừng rỡ, tôi cảm ơn rối rít. “Nói thiệt anh, tôi cũng muốn bán trứng để lấy tiền cho con ăn học, trang trải nợ nần” - bà Liên thấp giọng. Khi biết bà Liên đã 37 tuổi tôi làm bộ băn khoăn, bảo các bệnh viện chỉ thực hiện việc cho trứng ở người dưới 35 tuổi. Chẳng để tôi lo lắng, bà Liên quả quyết: “Anh đừng ngại, tôi sẽ nhờ bác sĩ quen giải quyết việc này. Có tiền là xong tất!”.
Theo Pháp Luật TP.HCM
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN