thethaovanhoa.vn

Bản tin cuối

17/08/2008 09:38 GMT+7

Tôi nghe tin Trần Hòa Bình bị xuất huyết não từ một cú điện thoại của con gái thầy, cháu Hà Trang, mếu máo thông báo: Chú ơi, bố cháu, bố cháu... Khi đó, người ta đang đưa thầy tôi đi cấp cứu ở Nam Định, còn nước còn tát. Cách nhà tôi khoảng 250 km.

Nghe rằng đang biên tập những bài báo cho số tới thì đột ngột nằm lăn ra đất. Tôi nghe tin thầy mất bằng một cú điện thoại khác trong đêm. Sao lại chết xa nhà thế? Nước mắt cứ thế chảy ra gối, không ngờ lại dễ dàng như vậy. Quá dễ dàng. Chết dễ dàng thế. Nước mắt chảy dễ dàng thế. Nước mắt không dùng để khóc người thân thì để làm gì? Bàn tay trái của thầy tôi, đường nghề chia làm ba nhánh bằng nhau. Đó là đường nhà báo, đường nhà thơ, đường nhà giáo. Đến bây giờ thì cả ba đường ấy đều đã đứt đoạn rồi. Đi vào nhà xác thăm thầy. Gió thổi vù vù xung quanh người. Gió mạnh thế mà người thổn thức. Thầy tôi nằm trong một khối inox bịt kín 6 phía. Người ta đang làm lạnh cái thân xác ấy để thân hữu nhìn ngắm lần cuối, trước khi hỏa táng. Tôi là trai nhà quê về Hà Nội học. Trần Hòa Bình đã dạy cho tôi quá nhiều điều, từ kiến văn cho đến cách ngồi ăn ngồi uống. Cái dáng người ngồi ăn phải thảnh thơi, lưng phải thẳng, đương thực bất khởi, cầm cái chén uống rượu thì phải thế này thế này, cụng với người ngang hàng thế này, người trên thế này, người dưới thế này. Thầy đã đưa cho tôi vay hàng chục triệu để tôi ném vào các cuộc yêu đương. Thầy đã chạy các tòa soạn để đăng cho tôi cái phóng sự điều tra đầu tiên. Bài báo đầu tiên trong đời ấy là viết về bệnh nghề nghiệp của một nhà máy lớn. Các tòa soạn từ chối phần vì chẳng biết tôi là ai, phần vì hình như có nhận quảng cáo của nhà máy ấy. Tôi ngồi học trong lớp, thầy vẫy tôi ra, chỉ vào một dòng được khoanh tròn bằng bút chì trên bản thảo. Ấy là thầy thấy người ta từ chối khéo chỉ vì cái câu ấy, thầy mang về để hỏi lại tôi có bỏ đi được không, rồi lại cho vào cái balô để mang đến tòa soạn khác. Thầy đã chạy chọt xin cho tôi ở lại KTX không bị đuổi ra ngoài vì đánh nhau. Ai bảo chúng nó đã ăn cắp còn đánh em em, máu của thằng bé ướt đẫm áo ngực, nhìn như thế thì làm sao chịu được? Thầy xin: các anh đừng đuổi nó, không nó lại về ở nhà em thì khổ em ra. Luôn phải thế chấp uy tín. Toàn như thế. Từ lúc có tin dữ ấy đến giờ bao nhiêu là điện thoại, bao nhiêu là tin nhắn. Cú điện thoại cuối cùng là thầy dặn, em phải luôn để ý vụ Nguyễn Văn Hải, có gì mới thì thông báo ngay để thầy còn báo cho mẹ nó biết. Thầy chơi với tôi, rồi với bố tôi, mẹ tôi, em trai tôi, các mối tình của tôi, rồi vợ tôi, bây giờ là con tôi. Thầy kể, về Thanh Hóa công tác, thầy thấy bố tôi đang đạp xe ngược chiều. Thầy chững lại, hô: bác Đóa, có phải bác Đóa đó không? Còn bố tôi thì nhảy xuống khỏi xe đạp, hô: thầy Bình, có phải thầy Bình đó không? Như phim của Khải Hưng, thầy kể thế. Thầy nhiều lần mắng tôi thậm tệ. Tôi nói, bố em còn chưa mắng em thế bao giờ. Thầy bảo, bố mày không dạy được mày thì để tao dạy mày. Rồi có lần thầy lại bảo, hay mày gọi thầy là anh đi, gọi thầy nghe già quá. Nhưng tôi không dám. Chưa bao giờ dám. Tôi chơi với thầy, rồi chơi với con thầy, các em thầy, các bạn thầy, các cháu của thầy. Dạo em thầy mất, cũng xuất huyết não, vợ chồng tôi về đưa đám, người đưa tang về hết, còn mỗi thầy quỳ bên nấm mộ mới đắp, hỏi đi hỏi lại: sao em chết trẻ thế này? Thầy tôi yêu nhiều. Đôi tháng lại thấy một người con gái xách vali về nhà ở. Rồi đôi tháng, tôi lại thấy ngôi nhà ấy thay một ổ khóa mới. Khi yêu ai thì trao tất, không dấu diếm, kể cả cửa nhà. Khi chia tay nhau thì chỉ cần thay ổ khóa mới thôi. Có hôm tôi qua thăm, đi vắng, nhưng nhìn thấy một ổ khóa mới, là biết lại có thêm một người nào đó đi qua đời thầy. Thầy tôi cô đơn, nhiều lần tôi về nhà thầy ngủ qua đêm, gác chân lên nhau bàn chuyện linh tinh, đọc sách linh tinh, đi ăn linh tinh. Cho nó đỡ buồn. Cái nhà ấy lụp xà lụp xụp, bao nhiêu năm qua vẫn thế, bây giờ tôi đang phải tính bỏ cái phản phòng ngoài nơi vẫn nằm đi đâu, đặt bàn thờ ở đâu, chọn cái ảnh nào... Và phải viết một bản tin cuối về thầy nữa. Vừa viết vừa khóc.
 
Thêm một
(Trần Hòa Bình)
 
Thêm một chiếc lá rụng,
Thế là thành mùa thu.
Thêm một tiếng chim gù,
Thành ban mai tinh khiết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một - lắm điều hay.
Nhưng mà tôi không biết,
Thêm một - phiền toái thay!

Thêm một lời dại dột,
Tức là em bỏ đi.
Nhưng thêm chút lầm lì,
Thế nào em cũng khóc.

Thêm một người thứ ba,
Chuyện tình đâm dang dở.
Cứ thêm một lời hứa,
Lại một lần khả nghi.

Nhận thêm một thiệp cưới,
Thấy mình lẻ loi hơn.
Thêm một đêm trăng tàn,
Lại thấy mình đang khuyết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một lắm điều hay.
 
 
[Entry ủng hộ cuộc thi do báo Thể thao & văn hóa phát động]
Nguyễn Huy Minh
 
 
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN