Trên con đường tha hương, tôi tự huyễn hoặc cho mình là kẻ giàu có. Bởi tôi có một mái nhà để được tìm về - dù chỉ bằng tâm tưởng, mỗi khi tâm hồn tôi kiệt sức.
Cách đây lâu rồi, tôi được đọc mấy dòng của hoạ sĩ Lê Thiết Cương. Hoạ sĩ nói, với anh, chuyện làm nhà, chăm chút cho ngôi nhà - cái đích cuối cùng lớn lao nhất là để được có cảm giác nhớ nhà, thèm nhà mỗi khi đi xa. Người đời mong có nhà, cái đích cuối cùng là để có được chỗ ở ổn định - “an cư rồi mới lạc nghiệp”. Làm nhà để được nhớ nhà - điều ấy có lẩn thẩn quá không, trong cái thời buổi vội vàng này?
Nhưng mà tôi - một kẻ đang phải rời xa mái nhà của cha mẹ mình, bị dồn đuổi từ ngày này qua tháng khác bởi những bon chen, những chật hẹp, quay cuồng nơi thị thành - hiểu thấm thía cái cảm giác thèm nhà, nhớ nhà đến ứa nước mắt ấy. Ngôi nhà nơi tôi lớn lên, nơi bây giờ có bóng mẹ cha tôi ngày ngày thui thủi ra vào với những câu chuyện lặng lẽ vụn vặt của người già - với tôi là một biểu tượng thiêng liêng của sự sum vầy, của bình yên và an lành. Đó là bảo tàng của quá khứ, lưu giữ những ngày ngọt lành và trong trẻo nhất, những nỗi đau buồn đầu tiên, sự xấu hổ đầu tiên… Nơi ấy là nguồn năng lượng cho mọi sinh lực sống nơi tôi.
Chuyến đi xa dài ngày lần đầu, một mình trong khu nhà khách mênh mông của thị xã Cà Mau, đêm đêm nghe tiếng rì rì của từng chuyến xe chở hàng chạy qua xa lộ, tôi hụt hơi như cái cây bị bứng mất rễ. Cái tiếng động cơ lan xa trên mặt đường ban đêm cứ xiết vào óc tôi như một nỗi đơn độc không vùng thoát ra được. Cảm giác nhớ nhà, thèm nhà ùa về - mạnh mẽ và buồn đau. Trong nỗi nhớ ấy, tôi thiếp ngủ, để mơ về ánh sáng bình yên trong ngôi nhà cha mẹ mình.
Những người tỉnh lẻ về Hà Nội lập nghiệp lang thang từ nhà trọ này qua nhà trọ khác. Những căn nhà ẩm thấp, ngập lụt khi trời mưa, oi nồng ngột ngạt khi trời nắng. Khác quê quán, khác nghề nghiệp, khác về bản tính, sở thích - họ chỉ chung nhau một nỗi nhớ nhà, thèm nhà của những kẻ tha hương. Người bạn cùng lớp đại học của tôi có lập một bàn thờ nhỏ trên vách tường nhà trọ, để thờ vọng ông ngoại, người đã nuôi cô từ khi mới ẵm ngửa. Mỗi ngày rằm, trong khói hương man mác, chúng tôi lại cùng cô hồi nhớ về không gian thành kính và dáng ngồi khấn nguyện lặng lẽ của mẹ mình.
Tôi đầu xanh tuổi trẻ, ham vui ham lạ. Cũng như nhiều người trẻ khác, cái cách sống nhanh làm tôi trở thành kẻ vô tình, hời hợt. Những vòng quay của công việc, bạn bè, rồi những chốn vui thú “thời trang”… đã thôn tính hết cuộc sống của tôi. Như thể một con lắc chán ngán mà không thể dừng lại cái vòng lắc đơn điệu và mệt nhọc tự thân - đôi khi tôi làm những chuyện rồ dại để thấy mình có một hơi thở khác. Rồi cũng chẳng có gì mới hơn! Sau mỗi lần tổn thương chuyện tình ái, bải hoải chuyện công việc, giận dữ chuyện bạn bè - tôi kiệt sức tìm về ngôi nhà cha mẹ mình, như con thú bị trọng thương quay về hang ổ cũ.
Thấy con về, rầu rĩ như tàu lá héo - bố mẹ tôi chẳng hỏi gì (tôi biết ơn sự chia sẻ lặng lẽ ấy). Bố vào chuồng gà bắt ra con mái tơ ngon nhất, mẹ ra vườn hái nắm rau ngót, quả chanh quả ớt để làm cơm cho tôi ăn. Buổi chiều, tôi theo mẹ ra vườn trẩy quả chín, rồi chạy đuổi nhau nhăng nhố với Tun Em - con chó già mẹ tôi nuôi đã 20 năm. Thấy những điên rồ của mình bỗng thành nhảm nhí. Mọi nỗi mệt mỏi tuột khỏi người, nhẹ nhàng như chiếc áo mỏng. Đêm đến, tôi được thiếp ngủ an lành trong mùi lá cây ngọt ngào từ ngoài vườn đưa vào, giữa những câu chuyện kể lầm rầm, vụn vặt không đầu không cuối của người già. Bao nhiêu chuyện xảy ra trong làng mấy tháng tôi đi vắng (có ai mới cưới con, làm nhà, có ai mới chuyển đến gây xích mích với hàng xóm, có ai mới nuôi được giống gà lạ…) đều được bố mẹ thuật lại tóm tắt trong buổi tối đầu tiên tôi về. Cuộc sống ở làng trì đọng chậm chạp, ngày nào cũng giống ngày nào - nên hầu hết những câu chuyện tôi nghe trong lúc lơ mơ ngủ đều là nghe lại. Tôi lười lĩnh hưởng thụ những ngày chậm rãi và yên lặng trong ngôi nhà cha mẹ mình. Chỉ ăn, ngủ, tưới cây cối trong vườn, chuyện vãn với bố mẹ, rủ rỉ như 3 người bạn già. Những bụi bặm mệt mỏi thị thành nhuốm vào tôi được gột rửa; mọi giận hờn, bon chen, toan tính thành vô nghĩa lý. Tôi thấy mình được thanh tẩy, được tiếp thêm tràn trề sinh lực. Tôi khoẻ mạnh lại hơn hớn xách túi ra đi, để rồi như một chu kỳ, lần sau quay về lại nhàu như lá héo...