Âm nhạc cổ điển ở Việt Nam chủ yếu tập trung vào 2 thành phố lớn: Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh. Nhưng hàng năm cũng chỉ có vài ba chương trình biểu diễn.
Âm nhạc cổ điển ở Việt Nam chủ yếu tập trung vào 2 thành phố lớn: Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh. Nhưng hàng năm cũng chỉ có vài ba chương trình biểu diễn, đáng kể nhất là chương trình Hòa nhạc Hennessy và Toyota mang đẳng cấp quốc tế tại Hà Nội.
![]() |
TP. Hồ Chí Minh - "mảnh đất" màu mỡ và là "bước đệm" thành danh của các ca sĩ trẻ của dòng nhạc nhẹ vào nghề, thì ngược lại với âm nhạc cổ điển, nơi đây chỉ duy nhất có Nhà hát giao hưởng nhạc vũ kịch (trực thuộc Nhạc viện TP. Hồ Chí Minh). Sẽ rất khập khiễng, nhưng phải chấp nhận một sự thật hiểu nhiên, rằng hàng đêm ở thành phố sôi động này có tới gần chục tụ điểm biểu diễn nhạc nhẹ, thì với âm nhạc cổ điển lại có định kỳ 2 điêm diễn một tháng. Bởi một buổi diễn nhạc giao hưởng, số lượng nghệ sĩ, nhạc công lên tới cả trăm người, giá vé không thể bán cao hơn so với các sân khấu nhạc trẻ, khán giả quá ít và mỗi tháng chỉ biểu diễn tối đa năm hoặc bảy đêm, nên người nghệ sĩ không thể sống được với nghề.
![]() Nhà hát Lớn Hà Nội vẫn là điểm diễn hoành tráng nhất và thường xuyên nhất cho các chương trình được dàn dựng công phu, có chỉ huy hoặc nghệ sĩ nước ngoài biểu diễn |
Công chúng quá ít làm cho số lượng đêm diễn không thể nhiều. Đó là đặc điểm căn bản của nghệ thuật âm nhạc cổ điển nước ta hiện nay. Có đôi lần tôi được nghe ai đó nói rằng, nhiều người rất thích đi xem biểu diễn âm nhạc cổ điển, nhưng với điều kiện... được tặng vé miễn phí.
Thực chất, thì giá vé xem loại hình âm nhạc này ở nước ta là thấp so với số lượng nghệ sĩ biểu diễn cũng như giá trị nghệ thuật đích thực của nó. Nhưng một vé có giá 200.000, 150.000... lại là quá cao so với thu nhập chung của người Việt Nam. Đứng trước cổng rạp hát, thì đa phần là người nước ngoài mua vé vào xem âm nhạc cổ điển...
![]() NSƯT Thiếu Hoa trăn trở, bất kể ai cũng muốn được phục vụ Tổ quốc, nhưng đời sống âm nhạc cổ điển VN hiện nay cũng như công việc giảng dạy của những người thực sự có tài đang rơi vào tình trạng bế tắc |
Cũng là thực tế đào tạo ở các trường nhạc đang phải đối mặt với bài toán không dễ giải: các môn học thanh nhạc, sáng tác, piano "đầu vào" khá rầm rộ; còn violon, kèn, hòa tấu thính phòng... - nguồn nhân lực cơ bản tạo nên dàn nhạc giao hưởng thì "đỏ mắt" trông thí sinh thi vào.
|
Nhạc sĩ Đăng Thái Sơn và dàn nhạc giao hưởng VN |
So với nước bạn Thái Lan trả lương cho giáo viên dạy nhạc cổ điển là 1.000 USD/tháng, còn ở Việt Nam thì chưa được 200 USD/tháng. Trong khi đó, lượng vật chất, lượng thời gian mà nghệ sĩ theo đuổi loại hình nghệ thuật này quá tốn kém. Và tình trạng "chảy máu" chất xám, nguồn nhân lực loại hình nghệ thuật này đã và đang diễn ra.
Đó là những mầm năng khiếu xưa kia, nay đã thành danh tại các nước khác như: Nguyễn Hữu Nguyên, Nguyễn Hữu Khôi Nam (Pháp), Hoàng Linh Chi (Tây Ban Nha), Văn Hùng Cường, Quốc Trường (Mỹ), Bích Trà (Anh), Trần Hữu Quốc (Hàn Quốc), Đặng Thái Sơn... Tất cả họ đều có chỗ đứng - dù cao hay thấp ở các nước trên thế giới.
![]() Không có gì có thể thay thế được âm thanh thật, con người biểu diễn thật; làm sao có thể nhấn chìm được tình cảm, tâm hồn của nghệ sĩ biểu diễn... và dần dần âm nhạc cổ điển đã trở lại với giá trị đích thực của nó |
Tuy nhiên, thực tế cho thấy, nghệ thuật này vẫn âm ỉ sống. Thế giới khẳng định rằng: không có gì có thể thay thế được âm thanh thật, con người biểu diễn thật; làm sao có thể nhấn chìm được tình cảm, tâm hồn của nghệ sĩ biểu diễn... và dần dần âm nhạc cổ điển đã trở lại với giá trị đích thực của nó, đồng thời thu hút được khán giả.