thethaovanhoa.vn

Thư cho con.

11/08/2008 10:54 GMT+7

Đây là lần thứ hai mẹ viết cho con, lá thư trước mẹ vẫn còn giữ, trong cuốn nhật ký thời học sinh, năm ấy mẹ vừa 17 tuổi.

 Có lẽ vì cô gái ngày xưa là mẹ được sinh ra trong những vỡ tan và phải lớn lên trong cô đơn thiếu thốn nên mẹ đã sớm mơ về một tổ ấm cho riêng mình, một người đàn ông vững chãi với những đứa trẻ đáng yêu, nơi ấy sẽ tràn ngập tiếng cười hạnh phúc, nơi ấy bây giờ không còn là giấc mơ...

Thật diệu kỳ khi ta biết sống và mơ ước, khi trong tận cùng của khổ đau ta biết hy vọng về một ngày mai tươi đẹp... Mẹ đã sống vì những giấc mơ thế thôi con ạ, chìm ngập trong mơ, bám víu vào mơ, hy vọng và hy vọng...

Để rồi hôm nay, mười năm tròn sau, những ước mơ bé mọn nhỏ nhoi trong lá thư ngày ấy, mọi thứ đã biến thành hiện thực, mẹ đã tìm ra bố con trong biển người ồn ã vội vàng, vì có lẽ bố đi rất chậm, bố hay dừng lại nghĩ suy, thế nên mẹ mới đuổi kịp, rồi bố dắt mẹ cùng theo... Và điều đó người ta gọi là tình yêu. Con đã được sinh ra bởi một mối tình bình yên như thế đấy con trai.

Con trai của mẹ, từ dạo con hãy còn phôi thai, mẹ đã biết thế nào là chờ đợi, như người nông dân đợi hạt thóc nảy mầm, mẹ nâng niu từng phút giây có con trong mình, theo dõi từng biến động, yêu dấu lắm những lúc con cựa mình, những khi con nấc, để rồi đêm nào mẹ cũng hát ru con... ru con cả trong mơ và thực, mong con được nguyên vẹn yên bình.

Ngày con chào đời bố là người vất vả nhất, việc nhà, việc cơ quan đầy ắp, bố vẫn chu toàn. Và mẹ chắc trên thế gian này không có người đàn ông nào ân cần chu đáo hơn thế nữa, giặt giũ, chăm nom, bế con hát ru, thức đêm, nấu nướng... một tay bố. Dù chúng ta có thể thuê hẳn một người giúp việc nhưng bố mẹ không muốn con lớn lên trong tiếng ru của một người xa lạ, vì thế mẹ đã nghỉ việc dài hạn để dành thời gian chăm sóc cho con.

Đôi lúc những công việc nội trợ hàng ngày cứ lặp lại làm mẹ không khỏi cảm giác mệt mỏi chán chường và tiếc nuối cái thời còn rong ruổi. Nhưng mỗi khi bắt gặp nụ cười con với ánh mắt trong veo và đôi bàn tay xinh huơ huơ về mẹ, lòng mẹ lại ấm áp vô cùng, rồi mẹ nhận ra rằng hạnh phúc chính là được sống và được hy sinh cho những người mà ta yêu quí.

Mẹ vẫn nhớ cái cảm giác tự hào trào dâng khi lần đầu thấy con biết lẫy, cảm giác đau xót tận cùng lúc đưa con đi chích kim ngừa, và bình yên biết mấy những khi con nằm ngủ ngoan trong vòng tay của mẹ, hơi thở con thơm tho nhè nhẹ, đôi mắt khép hờ, bầu má rất ngoan.

Có con, mẹ biết sống vị tha hơn, biết dẹp bỏ những ước muốn ích kỷ riêng tư, biết quí trọng hơn những gì mình đang có, dù nó rất tầm thường bé mọn thôi, nhưng với riêng mẹ bố với con là tất cả.

Con trai mẹ, con trai thương yêu, tuổi thơ luôn là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời, luôn là khoảng khắc bình yên để mãi sau này khi đã trưởng thành con ấp ôm như kỷ vật. Thế nên bố mẹ sẽ luôn cố gắng dành cho con những gì tốt đẹp an lành nhất, để con lớn lên thật vững chãi hồn nhiên

Mẹ chưa bao giờ hy vọng con trai mẹ sẽ là một vĩ nhân, mẹ chỉ mong con sau này trở thành một người tốt, một tấm lòng giản dị biết sẻ chia nâng đỡ, biết sống cho mọi người và biết yêu thương... Vì nếu con có thể mang lại hạnh phúc cho ai đó là tự nhiên con đã tự tạo nên hạnh phúc cho chính mình. Và mẹ tin rằng con sẽ trở thành một chàng trai đáng yêu mạnh mẽ, vì con đã lớn lên dưới mái ấm này, có những đấng sinh thành biết yêu con hết mực, mà trong đó, bố chính là tấm gương sáng để con soi vào...

Mẹ yêu con, con trai.


NGUYỄN THỊ BÍCH THUỶ
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN