thethaovanhoa.vn

Nhà thơ dịch giả Dương Tường & những người bạn

15/06/2008 01:38 GMT+7

Nhà thơ dịch giả Dương Tường trong dáng vẻ già nua, củ mỷ cù mỳ như một lão nông ấy, là một tâm hồn luôn trẻ trung đến khó tin cộng với một tri thức già dặn..

(TT&VH Online) - Nhà thơ, dịch giả Dương Tường năm nay ở ngưỡng cửa cái tuổi bát thập, người xưa có thể ăn mừng "đại thượng thọ". Thế nhưng, ví dụ nói với ông điều đó, hẳn ông không nhận, bởi trong dáng vẻ già nua, củ mỷ cù mỳ như một lão nông Việt Nam chính cống ấy, là một tâm hồn luôn trẻ trung đến khó tin cộng với một tri thức già dặn, nhiều kinh lịch thăng trầm...
 
Gần đây, ông có nhiều nỗi buồn, bởi "chiến hữu" đồng độ tuổi của ông cứ về gặp tiên tổ dần dần. Nhưng ông vẫn có một "bí quyết riêng để sống trẻ" mà người khác phải chạy dài... mới học nổi!

... từ các cô cậu 8x đến ông già ngoài chín chục

- Ông là người quảng giao nhưng có thực sự là không từ chối bất cứ ai khi họ tìm đến ông không?

- Nói quảng giao với cái nghĩa "có quan hệ giao tiếp rộng", thì cũng đúng nhưng có phần hơi đơn giản. Có một thời người ta bảo: "Bạn của Dương Tường rặt một lũ có vấn đề. Bước vào những năm 1990, thời kì đầu "đổi mới", một họa sĩ bấy giờ đã trở nên thân thiết với tôi, kể lại: “Hồi xưa, bọn tôi rất ngán anh. Có người bảo tôi Dương Tường là phần tử nguy hiểm đấy, tránh xa ra. Đến thời kì mở cửa, Việt kiều và người nước ngoài vào Việt Nam được phép giao tiếp tương đối thoải mái hơn, không biết nghe ai mà họ cứ mách nhau: Đến Dương Tường là có thể gặp mọi nhân vật đặc biệt, bõ gặp.”
 
Nhà thơ Dương Tường & Lê Đạt 
Thế đấy. Nói cách nào đó, tôi có "quan hệ giao tiếp" với nhiều thành phần thuộc mọi bậc thang xã hội. Điều khiến tôi lấy làm tự hào và coi là một hạnh phúc lớn, là đã có được những tình bạn bền chặt vượt qua hàng nửa thế kỉ. Trong những năm tháng khó khăn, tôi chỉ gần gũi với những người "hoạn nạn", chứ không phải những người đang gặp vận.

Trong tử vi của tôi, người ta bảo cung Nô (bạn bè) là tốt nhất. Có lẽ đúng. Tôi sống vì bạn, nhờ bạn, và rất yêu bạn. Không có bạn, chắc tôi đã không sống qua nổi những năm khó khăn. Tôi không nhớ đã từng từ chối bất cứ ai tìm đến với tôi.

- Nhìn vào những người bạn của ông, đều thấy họ là những người giỏi và nổi tiếng?

- Vâng, trong số các bạn tôi, có nhiều người giỏi và nổi tiếng, nhưng cũng có những người không giỏi cũng không nổi tiếng, hoặc giỏi mà không nổi tiếng. Phổ bằng hữu của tôi trải dài từ các cô cậu 8x đến ông già ngoài chín chục, lấy đâu ra toàn người giỏi và nổi tiếng được.

- Ông có nhiều bạn thân, và ai là người bạn mà ông cho rằng thực sự thân, từng đồng cam cộng khổ, giữ những bí mật không thể nói ra của cá nhân ông?

- Đó là những người đã cùng tôi chia sẻ mọi lận đận trong cuộc đời. Trước hết phảikể đến Mạc Lân, bạn đồng ngũ trong thời kì Kháng chiến chống Pháp, từ cuối những năm 40 của thế kỉ trước. Kế đến là những người như: Trần Dần, Bùi Ngọc Tấn, Châu Diên, Lê Đạt, Nguyễn Xuân Khánh.

Với những người bạn thân

- Ông từng nói: "Tôi là bạn thân và cũng là bạn đường của các anh Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Lê Đạt". Nhưng ông thường chỉ hay kể về Trần Dần và Lê Đạt và hầu như không nhắc đến Phùng Quán và Hoàng Cầm.

- Có chứ, trong những lúc trà dư tửu hậu, tôi vẫn thường nhắc đến Hoàng Cầm và Phùng Quán, giữa chúng tôi có nhiều kỉ niệm rất đáng nhớ từ năm 1957 ở Thái Hà Ấp. Cùng với Trần Dần, Đặng Đình Hưng, Lê Đạt, họ là những bạn đồng hành trên hành trình chữ của tôi. Trong số này, tôi gần gũi nhất với Trần Dần. Tôi coi Dần vừa là bạn vừa là thày. Anh là người cách tân triệt để nhất, không ngừng đổi mới mình. Người làm chữ tận tụy nhất. Người gieo chữ, ươm chữ, cấy chữ trên cả những hoang địa của ngôn từ.
 
Lantuvien & nhà thơ Dương Tường

- Ông có thể tâm sự về lần gặp cuối cùng của ông với nhà thơ Trần Dần và Lê Đạt không?

- Trần Dần mất đã hơn mười một năm. Những ngày cuối của anh, tôi đều có mặt ở nhà anh. Hôm 17/1/1997, tôi vừa rời anh về đến nhà thì lại nhận ngay cú điện thoại của Văn, con trai lớn của anh, báo là anh đã đi. Việc hậu sự của anh, chính tôi làm chủ tang và lo liệu chỗ nằm của anh ở nghĩa trang Vạn Phúc, Hà Đông, gần chỗ cha mẹ tôi.

Tôi cũng có mặt bên giường lâm chung của Lê Đạt và chỉ rời anh khoảng bốn mươi lăm phút trước khi anh đi vào lúc ba giờ mười lăm sáng 21/4/2008. Gần như cùng lúc ấy, tôi đặt lên máy nghe chiếc đĩa Triple Concerto của Beethoven, bản nhạc chúng tôi thường cùng nghe hồi bom đạn, để tiễn anh.

- Với nhạc sĩ Văn Cao thì sao?

- Văn Cao là người bạn vong niên có nhiều điểm hợp với tôi về tính cách cũng như quan điểm và "gu" thẩm mĩ. Sinh thời, anh có một quy ước với tôi: chiều ba mươi Tết, phải ngồi với nhau ít nhất là nửa tiếng. “Mày cứ thắp hương vái các cụ xong thì đến nhâm nhi với tao vài li,” anh dặn tôi thế. Tôi không đến thì anh buồn. Tương tự như vậy, với Trần Dần, tôi trở thành người xông đất “chuyên nghiệp” cho anh suốt hàng chục năm. Đêm ba mươi, Dần dặn con: “Bao giờ chú Tường đến hẵng đốt pháo.” Thành thử tôi thường đi chơi giao thừa ở mạn Nguyễn Du, hồ Thuyền Quang hay quanh quanh đấy, hễ thấy tiếng pháo nổ trên loa phường là phóng đến xông đất cho anh rồi mới về nhà mình. Nhà Dần ở số 7 Vũ Lợi, nhà Văn Cao ở 108 Yết Kiêu nhưng sườn nhà thì ở phía Vũ Lợi mà phố Vũ Lợi thì ngắn toen hoẻn nên coi như là láng giềng. Tôi thân với cả hai, nên mỗi lần đến người này, tôi đều tạt qua người kia, đem đến cho họ thông tin về nhau, bởi tôi biết họ vẫn luôn quan tâm đến nhau. Hôm đưa tang Văn Cao, Trần Dần đến 51 Trần Hưng Đạo, trụ sở Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật, nơi tổ chức lễ tang, ngồi như tượng, không nói không rằng suốt từ đầu đến cuối.
 
Đôi bạn thân luôn đồng hành 
- Có một tình bạn - nhiều người biết nhưng chưa thấy chính ông nhắc tới - giữa ông và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn?

- Có lẽ đây một phản ứng ngược. Trịnh Công Sơn quá popular, quá nhiều người biết. Thiên hạ lắm kẻ thích khoe mẽ. Tôi luôn phải nghe những ông bà tự nhận mình rất thân thiết với họ Trịnh. Cái tật lấy người khác làm trang trí cho mình. Nghe mà phát ngượng. Tôi đã nhiều lần từ chối những yêu cầu phát biểu trên truyền thông về Sơn mặc dầu tôi từng chia sẻ nhiều kỉ niệm với anh...

- Sự am tường về nhạc, hoạ, sân khấu của ông, khởi điểm là do chơi với nhạc sĩ Văn Cao, họa sĩ Bùi Xuân Phái, Nguyễn Ðình Nghi, và bè bạn các ngành?

- Nói là khởi điểm thì không đúng. Cái chính là tôi vốn nhiều đam mê. Mê đủ thứ: văn, thơ, nhạc, họa… Đâu đó, tôi đã phát biểu: tôi ôm đồm quá, mà như một câu thành ngữ Pháp: Ôm nhiều thì không chặt (Qui trop embrasse mal étreint)

Những người trẻ - họ là vỉa quặng

- Sau mỗi lần tiễn biệt một người bạn đồng niên vừa ra đi, thường thấy ông rời Hà Nội?

- Vâng, mấy năm nay, bạn bè cùng lứa ra đi nhiều quá. Năm 2006, có đận tôi phải tiễn đưa bốn, năm người bạn thân trong cùng một tháng. Đến nỗi có lúc tôi như bị stress. Nghĩ chẳng mấy chốc nữa, sẽ đến lượt mình. Thôi thì còn chừng nào thời gian hãy ráng làm nốt những gì cần làm. Để khi đến lượt mình thì thanh thản mà đi.

Dù tuổi cao nhưng ông sống vẫn rất trẻ. Sẵn sàng đi du lịch bất cứ khi nào có dịp và luôn với tâm trạng háo hức? Cuộc hành trình rời HN gần đây nhất của ông?

- Sống trẻ là điều tâm niệm và mong ước của tôi. Tôi nghĩ muốn thế phải giữ cho tâm hồn mình được trong sáng. Còn du lịch? Cũng không còn háo hức lắm nữa đâu. Cuộc hành trình rời Hà Nội gần đây nhất là cách đây nửa tháng: một chuyến đi giải stress năm ngày vào Sài Gòn sau sự ra đi của Lê Đạt.

- Vẫn luôn bắt gặp ông cặp kè, lê la quán xá với những người trẻ như họa sĩ Lý Trần Quỳnh Giang, nhà thơ Nguyễn Thuý Hằng, dịch giả Cao Việt Dũng? Hay một điều là trong nhóm bạn trẻ ấy, người thì gọi ông là bố, người thì gọi là anh, lại có người gọi bác?

- Tôi không chỉ “cặp kè, lê la quán xá” với Lý Trần Quỳnh Giang, Thúy Hằng, Cao Việt Dũng, mà còn với Nguyễn Minh Thành, Kim Ngọc, Dạ Thảo Phương, “5 Con Ngựa Trời” và nhiều nhóm khác nữa. Nếu nói đến “bí quyết” thì có lẽ đây cũng là một bí quyết để sống trẻ. Tôi ham hòa đồng với các bạn trẻ và biết ơn họ vì qua sự hòa đồng ấy, tôi đã được tiếp thêm sinh lực để làm việc. Mặt khác, tôi kì vọng ở họ. Đó là những vỉa quặng dồi dào trữ lượng. Quặng chưa phải là vàng, nhưng nếu gạn lọc, tinh chế thì sẽ thành vàng.
 
Việt Quỳnh
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN