Tôi không bất ngờ khi gặp lại Huy MC - một nửa của cặp song ca đẹp đôi nhất một thời "top hit" của nhạc Việt.
- Nghe nói mới đây anh đã kiếm việc làm ở một quán bar. Một tay chơi Hà Nội, có nhà mặt tiền Phố Huế mà chấp nhận làm công ở một quán bar chỉ vì muốn định cư tại Mỹ, liệu điều đó có đáng giá không?
-Theo chị thì tôi sẽ sống ở Mỹ bằng cách nào nếu như tôi không làm việc. Định cư tại Việt Nam hay tại Mỹ thì cũng phải làm việc cả thôi.

- Hai cháu xa bố mẹ đã lâu, liệu chúng có... cần anh như anh cần chúng không?
- Trong hơn 5 năm qua tôi về Việt Nam 2 lần. Và bây giờ thì ngày nào cũng điện thoại nói chuyện với con. Khổ là Phương kia, trước đây mỗi lần muốn gặp con là phải bay về Thái Lan...
- Chuyện cũ đã qua lâu rồi, nhưng quả tình tôi vẫn thấy băn khoăn khi nghe đồn đại về cuộc chia tay của anh chị, từng được xem là cặp nghệ sĩ đẹp đôi nhất trong làng ca hát việt nam. Có đúng là “chia tay giả mà thành thật” không anh?
- Không phải. Tất cả đều là thật. Tôi là người không có khát vọng phát triển về sự nghiệp mặc dù tôi luôn coi ca hát là sở thích số một của mình. Thời của chúng tôi tất cả đều vươn lên bằng chính khả năng của mình, tự nhiên và cũng chẳng cần công nghệ lăng xê. Chúng tôi cũng đã có thời đỉnh cao của mình. Nhưng Phương thì có một điểm mạnh là luôn có khát vọng vươn lên để khẳng định mình. Đến một lúc, cô ấy thấy tôi không còn hỗ trợ được gì cho sự nghiệp của cô ấy, có khi còn kìm hãm, cản trở... lại thêm lúc đó có thời gian tôi về việt nam... chuyện người thứ ba có thể lúc này lúc khác, song đó không phải là nguyên nhân tan vỡ của chúng tôi.
- Nhưng trước đó, khi quyết định ở lại, anh cũng có khát vọng gì đó ở miền đất mới chứ?
- Thì ban đầu cũng có. Hồi mới sang phương và tôi nhận nhiều sô lắm, tuần nào cũng đi hát. Cũng tràn đầy hy vọng. Nhưng thú thật là bên cạnh hy vọng phát triển sự nghiệp ca hát, thì mục đích chính vẫn là kiếm sống, rồi lo cho các con. Khi đó ở việt nam tình hình ca hát đã bắt đầu khó khăn rồi, chúng tôi cũng không biết mình sẽ đi theo hướng nào. Nhưng rồi mọi thứ đã không như tôi nghĩ.
- Thực tế như thế nào, thưa anh?
- Ở đây hầu hết người đi hát đều có nghề khác để kiếm sống vì sinh hoạt văn nghệ chỉ diễn ra vào cuối tuần hoặc những dịp lễ mà thôi. Những ca sĩ chỉ sống bằng giọng hát đếm không đủ hai bàn tay, đó là kể cả những ca sĩ cũ ở hải ngoại. Như Bằng Kiều hay Minh Tuyết tuần nào cũng có sô, sống hoàn toàn bằng việc đi hát, là rất hiếm. Tôi thỉnh thoảng cũng đi hát, nhưng không nhiều. Tôi mới đi làm hơn 1 năm nay, trước đó, mấy năm đầu bố mẹ vẫn phải gửi tiền sang.
- Trông anh có vẻ thay đổi nhiều so với hồi ở Việt Nam?

- Đó là chơi trống. Hiện tôi vẫn có 2 bộ trống ở nhà, và chơi những gì của tôi, những gì tôi thích. Tôi cũng không chừa được thói mê sắm đồ điện tử như hiện nay Blueray DVD hoặc 1080P HD LCD chẳng hạn.
- Còn ca hát?
- Như đã nói, tôi không coi ca hát là sự nghiệp của mình, mà chỉ là đam mê. Hồi còn ở Việt Nam cũng thế. Vì tôi chủ yếu hát nhạc ngoại quốc, mà ca sĩ việt nam muốn có sự nghiệp ở việt nam thì phải hát nhạc việt. Qua bên này cũng vậy. Có một điều buồn cười là, hồi còn ở Việt Nam, đi hát các vũ trường những năm 1988, 1989, hai mươi năm rồi, hát những bài như thế, thì bây giờ, ở Mỹ tôi lại hát đúng những bài như vậy. Và bây giờ còn phải tập thêm những bài cũ hơn nữa!
- Quá nửa đời người rồi, thăng trầm đủ cả, vậy điều gì là quan trọng nhất đối với anh?
- Gia đình, cha mẹ, con cái, đó là điều quan trọng nhất đối với tôi. Cái gì đã xảy ra thì đã xảy ra rồi. Tôi chỉ tiếc đã không giữ được gia đình khỏi sự tan vỡ và ân hận đã để bố mẹ tôi phải buồn.
- Bố mẹ có lúc nào giận anh về chuyện này hay không ? có bảo anh quay về không?
- Các cụ luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi. Mặc dù tôi biết bố mẹ rất buồn, nhất là vì sự tan vỡ của gia đình tôi.
Còn khuyên tôi quay về, có chứ. Cũng có lúc bố mẹ bảo tôi về lại Việt Nam, nhưng các cụ hiểu vì sao tôi phải ở lại.
- Nghe nói cuối năm nay anh lên xe bông với một cô gái xinh đẹp có bà con gì đó với Nguyễn Cao Kỳ Duyên. Anh có dám nói thật: đây là đám cưới vì tình hay vì... thẻ xanh ở Mỹ?
- Tôi cũng nói thật là mấy năm qua tôi không chỉ có mình Quyên (tên cô gái, đang ngồi bên cạnh và “theo dõi” cuộc phỏng vấn này - PV) là bạn gái. Nếu tôi muốn làm đám cưới chỉ vì để có “thẻ xanh” thì quá dễ. Nhưng tôi không muốn làm thế. Ngay với Quyên, tôi nghĩ chúng tôi làm đám cưới mà có thể chẳng cần làm hôn thú ngay, tôi cũng chẳng vội vàng làm quốc tịch. Cứ để đó. Cái gì ở được với mình thì trước sau cũng sẽ ở với mình.
- Cuộc sống hiện nay của anh thế nào?