(TT&VH) - Những góc lặng khai mạc lúc 17h ngày thứ Bảy (21/3) tại Viet Art Centre, 42 Yết Kiêu, Hà Nội. Đây là triển lãm ảnh và tranh đồ họa của nhiếp ảnh gia Mỹ Dũng với chủ đề Nhìn, nhà thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn với Dấu nối sinh tồn và nghệ sĩ thị giác Nguyễn Mỹ Lê với Cha mẹ tôi. Đây là lần đầu tiên nhà thơ Huỳnh Lê Nhật Tấn tham gia một triển lãm đồ họa, và cách của anh là “phổ” những ý tưởng thơ thành đồ họa. TT&VH có cuộc trò chuyện với anh.
* Đang làm thơ, và tính in 1 tập trong năm nay, vì sao anh lại nhảy sang lĩnh vực triển lãm đồ họa, phải chăng bị “bí” đề tài?
|
Huỳnh Lê Nhật Tấn |
Đến với triển lãm này, đơn giản là tôi muốn mang thơ vào phạm trù khác. Thơ tôi trình diễn và sắp đặt theo sơ đồ hình tôi vẽ. Một câu thơ được mường tượng bằng đồ họa vi tính và sẽ được hoàn thiện dần dần trong cách cảm, cách nghĩ của người xem.
* Trong Dấu nối sinh tồn lần này, anh muốn nói về những điều gì?

* Những ý thơ, những câu thơ trong được anh “phổ” như thế nào?
- Hầu hết được tôi chọn và đặt tình cờ, vì tôi quan niệm niệm thơ là sự tình cờ mà gặp được. Từ sự tình cờ mà thơ biến thành tranh, để mọi người nhìn ngắm, tôi hy vọng về một sự công hưởng. Có thể gọi tôi là người vẽ thơ cũng được, chuyển ý nghĩa từ âm, từ chữ sang nét và hình. Tôi cho rằng, bằng hình ảnh, thơ sẽ dễ có nghĩa với mọi người hơn. Từ hình, người xem có thể quay trở lại để yêu thơ, và yêu các ranh giới nghệ thuật khác.
* Thử nghiệm này của anh có vẻ còn xa lạ với công chúng?