(TT&VH) - Hơn nửa tháng nay, gặp “nhà văn nông dân” Ngô Phan Lưu đang ở TP.HCM, nhìn mặt ông ỉu xìu, hỏi ra mới biết ông đang nuôi vợ bệnh. Nhưng mới đây (18/5), “lão nông nhà văn” Ngô Phan Lưu đã “xoa tay và cười” vì vợ ông vừa xuất viện và tập truyện ngắn - tản văn Xoa tay và cười của ông cũng vừa được NXB Văn học và Công ty Nhã Nam ấn hành còn thơm mùi mực.
“Lão nông nhà văn” Ngô Phan Lưu được làng văn cả nước biết đến vào năm 2007 khi ông đoạt giải Nhất cuộc thi truyện ngắn của báo Văn nghệ với hai truyện Buổi sáng biến mất và Cơm chiều. Cơm chiều đã được NXB Phụ nữ lấy tên làm tập sách gồm 18 truyện ngắn và 14 tản văn của ông vào năm 2008. Ông cho biết Cơm chiều sẽ tái bản trong năm nay.
“Lão nông nhà văn” Ngô Phan Lưu được làng văn cả nước biết đến vào năm 2007 khi ông đoạt giải Nhất cuộc thi truyện ngắn của báo Văn nghệ với hai truyện Buổi sáng biến mất và Cơm chiều. Cơm chiều đã được NXB Phụ nữ lấy tên làm tập sách gồm 18 truyện ngắn và 14 tản văn của ông vào năm 2008. Ông cho biết Cơm chiều sẽ tái bản trong năm nay.
Ngô Phan Lưu
Xoa tay và cười gồm 14 truyện ngắn và 25 tản văn... vẫn một phong cách của Ngô Phan Lưu. Trong các truyện ngắn ở Xoa tay và cười, nếu độc giả có “gốc ruộng”, đặc biệt là “gốc ruộng” ở Nam Trung bộ sẽ dễ dàng nhận ra con người và quê hương bùn đất rạ rơm của mình qua từng câu chuyện của ông.
|
|
Xoa tay và cười còn “mỏng” và “nặng” ở phần... tản văn. “Mỏng” bởi trang viết quá ngắn, song lại khá “dày” nhờ ký ức, vốn sống “nhà quê” của tác giả đã tích lũy, vun đắp cho từng câu chuyện ấy.
Cầm cuốn sách còn thơm mùi mực, lão nông Ngô Phan Lưu “xoa tay và cười” khi đem so nhuận bút với số viện phí ông đã trả khi nuôi vợ bệnh, dù chẳng đáng là bao. Ông “xoa tay và cười” bởi: “Xem ra, bỏ cày để cầm bút cũng dễ sống hơn”.
Ngô Phan Lưu có gần trọn đời cầm cày, ông cầm cày như một định mệnh. Những người thân với Ngô Phan Lưu biết rằng ông có học vị cử nhân ngành Triết của ĐH Văn khoa Sài Gòn (cũ). Học thế, nhưng ông vẫn cầm cày, bởi lẽ hạt lúa làm ra nuôi sống được gia đình ông yêu thương. Sau một đời bám ruộng, khoảng 10 năm gần đây, ông mới có cơ hội cầm bút để làm ra những con chữ cho riêng mình. Ông bảo: Giờ tui đã “xoa tay và cười” được rồi - dẫu tuổi của ông đã gần “thất thập cổ lai hy”.
Trần Hoàng Nhân