Ngày ấy khi tôi tròn 5 tuổi, vào một đêm mưa bão tháng 7, tôi chứng kiến cảnh mẹ khóc vật vã trên giường, mẹ ôm riết lấy tôi, nước mắt mẹ hay nước mưa từng giọt nhỏ xuống má tôi vừa lạnh vừa mặn. Tôi không hiểu cái gì làm mẹ buồn như vậy. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ khóc nhiều như thế. Mỗi lần mẹ khóc, mẹ không bao giờ cho chúng tôi nhìn thấy. Em Ninh lúc đó chỉ mới 3 tuổi, hay ăn và xinh đẹp. 5 tuổi tôi chưa hiểu gì. Chỉ thấy bố không thường xuyên về nhà nữa, không có quần áo đẹp và những đồ chơi mà bọn trẻ con trong xóm nhìn thấy là háo hức nữa. Chúng tôi ăn cũng kham khổ hơn. Tệ nhất là vào những ngày tháng 3 âm lịch, mẹ thường cùng hai chị em tôi đi nhặt lá về đun, nhặt rau dại về ăn. Những khoảng thời gian đó là khoảng thời gian mà dù lớn lên bao nhiêu dù giàu có bao nhiêu tôi cũng không thể quên được.
Bố ít về nhà, bà nội và cô hay chì chiết mẹ tôi. Chúng tôi ở trong căn buồng tối om chỉ thắp sáng bằng đèn dầu. Tôi học trong ánh sáng đèn ấy mà không bị hỏng mắt, thật là lạ. Có những lần bác cả còn vác cả dao đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà bà nội. Chúng tôi lại ngủ nhờ ở bên nhà hàng xóm.
Rồi không chịu được nữa mẹ tôi xin đất làm nhà. Ông bà tôi có đất rộng, mỗi khi các cô các chú làm đám cưới là ông bà lại xây nhà và chia đất cho. Riêng nhà tôi, mẹ tôi phải mua. Không phải là mảnh đất tử tế mà là một cái ao nhỏ. Ba mẹ con cố gắng gánh cát, xúc đất đổ đầy cái ao đấy. Chúng tôi chưa bao giờ được ăn cơm trước 10 giờ tối. Hôm nào cũng đi học về là lại xúc cát phồng cả hai tay.
Rồi ngôi nhà nhỏ 2 gian của mẹ con tôi cũng được dựng lên. Sung sướng sau bao nhiêu khó khăn. Từ bây giờ tôi đã có bóng điện để học. Mẹ vẫn làm việc thật cực nhọc. Hai chị em cố gắng học thật giỏi để mẹ tôi vui lòng.
Thỉnh thoảng, bố tôi cũng về nhà, bố tôi đã có 2 con với người khác. Tôi ghét bố tôi ghê gớm. Ghét thực sự. Vì bố mà mẹ phải khổ, vì bố phản bội tình yêu thương của chúng tôi. Mỗi lần đi học, trời mưa chúng bạn được bố mẹ đón, còn chúng tôi phải bì bõm lội đường trơn về nhà. Hai đứa sợ lắm nhưng cứ dũng cảm đi. Trên đầu là những cơn sấm sét, mà ở 7 tuổi tôi coi đó là chuyện bình thường. Giữa đường hai chị em gặp mẹ đi đón. Mẹ cũng lội bì bõm trên đường làng, bám chặt những ngón chân to bè xuống bùn lầy, nhìn thấy mẹ hai đứa khóc òa lên như tìm được mái che an toàn cho mình.
Tôi ghét bố tôi. Mỗi lần bố về nhà là tôi lại xuống nhà bà ngoại, tôi không bao giờ nói chuyện với bố. Mẹ có mắng bao nhiêu tôi cũng không nói. Tâm hồn tôi đã bị tổn thương quá nhiều. Tôi ghét bố tôi như ghét sấm chớp trên bầu trời khi cơn giông ập đến. Tôi phải làm mái che an toàn cho đứa em 5 tuổi. Đáng lẽ tôi phải được bố tôi che chở. Tôi hận bố thay cho mẹ.
Nhưng lạ kì thay, tình yêu của mẹ dành cho bố vẫn không đổi. Mẹ càng chăm sóc bố hơn. Má mẹ hồng hơn khi bố về nhà, dịu dàng hơn, lại còn bẽn lẽn nữa. Mẹ tôi vẫn đối xử rất tốt với bên nội. Mỗi lần nấu bát canh ngon mẹ lại mang sang cho bà nội. Mẹ cũng hay cấy, gặt, đỡ đần công việc. Bây giờ có chuyện gì dù lớn hay nhỏ bà nội cũng đem ra bàn bạc với mẹ. Mẹ không hề có chút gì cay đắng cuộc đời. Nhưg tôi biết có những đêm tôi học khuya, nhìn vào giường của mẹ, mẹ vẫn thao thức dù ban ngày làm việc rất mệt.
Một mình mẹ nuôi hai chị em lớn lên, niềm vui của mẹ là thấy hai chị em tôi học giỏi lại ngoan, biết thương mẹ. Tôi thấy mẹ rất tự hào về chúng tôi. Mẹ vẫn khuyên tôi hãy cư xử tốt với bố. Tận năm thứ nhất đại học, tôi mới dần dần hòa thuận với bố. Và thấy bố không đến nỗi tệ như tôi tưởng. Có thể bởi vì bây giờ tôi đã lớn, hay vì tình yêu vị tha, lòng hi sinh của mẹ dành cho bố con tôi?
Giờ đây khi sắp bước vào cuộc sống, đã có một trái tim yêu thương, tôi càng yêu mẹ hơn. Nhìn thấy mẹ cười, bao bộn bề lo lắng của cuộc sống tan biến hết. Mệt mỏi tôi lại trở về quê, nhìn thấy mẹ để thấy mình vẫn còn được che chở, được yêu thương, chỉ cần có mẹ, người mẹ vĩ đại trong trái tim tôi, là tôi thấy hết ý nghĩa hạnh phúc của cuộc đời. Mẹ à, hạnh phúc của con là được thấy mắt mẹ cười...
Nguyễn Thị Na