(Bài dự thi) - Hè năm 2005 tôi đã vượt qua vòng phỏng vấn của Tổ chức Hỗ trợ sinh viên đại học Canada (WUSC) và được chọn tham gia một khoá học hè 3 tháng về phương pháp dạy học tiếng Anh tại thủ đô Ottawa (Canada). Tôi rất háo nức chờ đón ngày lên máy bay sang Canada du học.

Sau một hành trình dài, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến đất nước Canada. Tôi thật xúc động khi được những người của tổ chức WUSC ra sân bay đón và tặng hoa. Chủ nhà trọ của tôi cũng chờ tôi ở sân bay để đưa tôi về nhà họ. Những ngày đầu chúng tôi được đưa đi thăm quan nhiều nơi của thủ đô. Tôi được hướng dẫn để làm quen với hệ thống xe buýt và tàu hoả để sau này đi học bằng các phương tiện giao thông công cộng đó. Hệ thống giao thông ở Ottawa rất tốt. Xe buýt chạy tốc độ khá cao so với xe buýt ở Hà Nội. Trên xe chỉ có duy nhất lái xe và một hộp thuỷ tinh trong suốt gắn ở phía tay phải lái xe. Mọi người lên xe bỏ tiền hoặc vé vào hộp hoặc trình vé tháng cho lái xe. Điều lý thú là trong vòng 1 giờ hành khách có thể đi 2 tuyến mà không mất tiền thêm. Hành khách chỉ cần yêu cầu lái xe in ra cho một chiếc vé chuyển tuyến và cầm vé đó bỏ vào hộp của xe buýt kế tiếp là được. Ở các bến xe buýt chính có đường hầm đào ngầm qua đường hoặc cầu vượt cho khách sang đường an toàn.
Những ngày học tập ở trường đại học Carleton đã để lại cho tôi những ấn tượng đẹp. Trường có hệ thống phục vụ học tập rất tốt. Thư viện có đầy đủ các loại sách tham khảo và các phòng Internet phục vụ sinh viên. Trong trường có những quán ăn và các máy bán đồ uống hay đồ ăn nhẹ tự động, tuy giá có cao hơn ở ngoài. Phong cách học tập ở đó cũng khác. Mọi người được tham gia thảo luận thoải mái cho đến khi hiểu rõ. Các giáo viên luôn nhiệt tình giúp đỡ sinh viên. Sinh viên đòi hỏi phải có tinh thần tự giác và tự học ở nhà nếu muốn đạt kết quả tốt.

Tôi đã có một kỷ niệm khó quên với bà chủ nhà trọ. Khi ăn món ăn nào bà cũng hỏi tôi có thích không. Theo lối sống ở Việt Nam tôi thường trả lời “ có” mặc dù tôi không thích. Kết quả là tôi phải ăn quá nhiều lần món tôi không thích. Tôi đành nói thật là tôi không thích món đó. Khi đó, bà chủ nhà trách tôi : “Tại sao hôm trước tôi hỏi có thích không cậu lại nói có!” Tôi chợt hiểu là nên nói thật mà đừng ngại người ta hiểu lầm mình chê họ nấu ăn kém.
Tôi cũng được nghe những câu chuyện về lý thú về đất nước Canada. Ở Canada phụ nữ và trẻ em được pháp luật bảo vệ rất tốt. Cha mẹ nào chỉ cần đánh con dù chỉ là phát nhẹ vào mông hay ông chồng nào quen thói “vũ phu” nếu bị ai đó báo cảnh sát thì sẽ bị bắt giam ra toà và có thể bị phạt nặng. Một người bạn của tôi rất thích trẻ con. Mỗi khi ra đường thấy đứa bé nào xinh xắn anh cũng muốn bế và xin chụp ảnh nhưng bị từ chối thẳng thừng với sự khó chịu. Người ta không thích người lạ bế hay chạm vào con của họ. Vào cuối tuần thỉnh thoảng tôi đi dọc trên phố để mua những món đồ đã qua sử dụng mà người ta bày bán trước nhà gọi là “Garage sale”.

Trong thời gian ở Canada, tôi cũng có dịp tiếp xúc với một số Việt kiều. Ở Ottawa, số lường người Việt ít và họ thường sống tản mát và họ ít khi có cơ hội gặp nhau để nói chuyện. Trước đây, tôi cứ nghĩ là Việt kiều nào ở nước ngoài cũng sang trong và giàu có. Sang Canada tôi hiểu rằng có những Việt kiều không thạo tiếng Anh, không thể đi học hay biết kinh doanh thì cũng chỉ đi lao động chân tay làm thuê với thu nhập chỉ đủ sống. Có người không thể về nước thăm người thân vì chi phí một chuyến đi như vậy họ cũng phải để dành nhiều năm mới có. Trong khi họ còn phải dành dụm tiền nhiều năm để mua nhà và nuôi con ăn học. Điều làm ấm lòng tôi khi ở xứ người là tình cảm các anh chị dành cho chúng tôi. Các anh chị thường mời chúng tôi đến nhà để ăn cơm vào kỳ nghỉ cuối tuần để nghe chúng tôi kể chuyện quê hương. Nhiều anh chị còn nhiệt tình chỉ dẫn và lái xe đưa chúng tôi đi du lịch tới thác Niagara, thành phố Toronto, thành phố Montreal, ... vào các kỳ nghỉ cuối tuần. Khi chia tay về nước, các anh chị đã tặng chúng tôi những món quà tuy nhỏ nhưng tôi hiểu tấm lòng của những người con đất Việt xa quê.

Ba tháng ở Canada tôi đã không chỉ có dịp trau dồi ngôn ngữ tiếng Anh và học thêm về phương pháp dạy học tiếng Anh mà tôi còn biết thêm nhiều điều lý thú về đất nước và con người Canada. Tôi cũng được gặp những anh chị Việt kiều tốt bụng như anh Thạnh, anh Đạm, chị Vân, anh Đậm, chị Tỷ, anh Khang, ..... Tôi sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm về chuyến đi du học nước ngoài đầu tiên của tôi.
Trần Mạnh Trung