Phải, giờ giữa họ chỉ còn 7 điểm. Đội bóng thủ đô đã thu hẹp được với Inter bằng nhịp độ mỗi trận nửa điểm, một con số không nhỏ xét trên tiềm lực của cả 2 phía. Một con tính đơn giản: từ nay đến hết giải chỉ còn 14 trận nữa và với nhịp độ ấy, Roma có thể bằng điểm Inter ở vòng đấu cuối cùng, và sẽ đoạt Scudetto nếu thắng trong trận đối đầu trực tiếp giữa họ ở vòng 31? Viễn tưởng? Gần như thế, vì Inter cực mạnh và trừ phi Mourinho thức sự muốn tự sát, hoặc đội bóng rơi tự do không phanh trong một mùa bóng thảm họa, Scudetto mới tuột khỏi tay Inter. Mà ngay cả trong trường hợp xấu ấy xảy ra đi chăng nữa, Inter vừa đá vừa vứt điểm số ra cửa sổ mà không cần phải suy nghĩ, họ cũng không thể mất Scudetto, như Milan đã từng ở trong trạng thái ấy khi đội rơi tự do ở giai đoạn cuối của mùa giải 1992/93, khi chỉ thắng được 1/12 trận đấu cuối cùng của mùa bóng, mà vẫn đoạt chức VĐ Italia. Không, một đội bóng dưới sự dẫn dắt của một HLV đã thắng 41/62 trận (66%) của 2 mùa bóng qua không thể nào mất Scudetto.

|
1 Inter-Sampdoria
là trận đấu của 2 đội bóng có 2 cái nhất đối nghịch ở Serie A: Inter là
đội bóng có nhiều cầu thủ ngoại quốc nhất (23 người, 5 gốc Italia),
Sampdoria là đội có nhiều cầu thủ người Italia nhất (23 người, chỉ 3
ngoại quốc). 5 Pazzini đã ghi 5 bàn thắng vào lưới Inter trong màu áo Atalanta (Atalanta-Inter 2-3, 22/9/04), Fiorentina (Inter-Fio 3-2, 20/3/05) và Sampdoria (2 bàn trận Samp-Inter 3-0, 4/3/09, Cúp Italia và bàn duy nhất trong trận thắng Inter ở lượt đi, ngày 26/9/09). |
Đúng, Champions League. Những thất bại trong các mùa bóng gần đây của Inter và những cuộc công kích thất bại của Mourinho trong những năm tháng hậu Porto đã để lại một vết sẹo lớn trong lòng họ, tạo ra những suy nghĩ bi quan, yếm thế và khiến những đôi chân run rẩy, những cái đầu căng thẳng khi vòng knock-out sắp bắt đầu. Mùa bóng này, Inter đã thay đổi, theo chiều hướng tích cực. Đội bóng củng cố thế lực và vẫn không có đối thủ ở Serie A. Theo chân Ibrahimovic đi khỏi cánh cửa nhà Inter là lối đá cơ bắp với nguồn sáng tạo duy nhất là tiền đạo người Thụy Điển là lối chơi kĩ thuật và đồng đội mà kết quả thể hiện hết sức rõ ràng trên sân bóng và trong những con số thống kê. Inter mùa bóng đầu tiên chưa phải đội bóng của ông, mà là của Ibra và nếu không có Ibra, không có Inter. Bây giờ, Inter đã có sắc thái riêng, có tinh thần chiến đấu mạnh mẽ (8 trận lội ngược dòng thắng lợi), đá tấn công và phô bày cái đẹp. Nhưng những tiến bộ vẫn chưa thể hiện ở Cúp Châu Âu, khi bản sắc Inter Mourinho tại Serie A không tồn tại khi ra ngoài biên giới Italia. Sau đây mấy ngày nữa, tất cả đều chờ đợi với niềm hy vọng, nhưng cũng không ít hoài nghi, khi Mourinho đối mặt với Ancelotti, một bậc thầy của lối đá đẹp mắt, một thử thách nặng nề sau khi đã phơi áo trước Ferguson và Guardiola.
Không phải Sampdoria hay các đối thủ Serie A khác là thử thách lớn đối với Mourinho. Ông quá rõ điều ấy. Trận gặp Chelsea một năm sau thất bại trước M.U là bài toán lớn lao với ông và việc không giải được nó sẽ là một cú đánh mạnh giáng vào uy tín và cả tương lai của ông. Đấy là lí do tại sao người ta tin rằng, Mourinho có thể tìm một lối thoát để có thể ngẩng cao đầu rời Inter trong trường hợp đội bóng một lần nữa thất bại: tìm kiếm một thỏa thuận ngầm với một đội bóng lớn nào đó ngay từ bây giờ. Real Madrid, như những tin đồn bùng lên rất đúng thời điểm này?
|
Hồ sơ: Không đâu bằng nhà
mình... Nếu đêm nay
Inter không thua Samp trên sân nhà Giuseppe Meazza, Mourinho sẽ kỉ niệm
tròn 8 năm các CLB do ông dẫn dắt không thua tại sào huyệt của mình tại
các giải VĐQG. Con số hiện tại là
126 trận (103 thắng, 23 hòa) và Mourinho, người thích sưu tầm những con
số thống kê, sẽ nâng nó lên 130, nếu đêm nay Inter vượt qua Sampdoria mà
không mảy may xây xước, dù chỉ một móng tay. Đấy là một con số khó tin
trong bóng đá hiện đại, khi thắng thua đôi khi chỉ cách nhau một bước
chân. Nhưng Mourinho làm được điều ấy, vì ông xây dựng các thắng lợi
trên sân nhà. Đúng 8 năm đã qua kể từ thất bại gần nhất của ông trên sân
nhà ở một giải VĐQG (với Porto, 2-3 trước Beira Mar ở giải VĐ BĐN, ngày
23/2/2002). Từ đó đến giờ, đội bóng thay đổi, giải VĐ thay đổi, nhưng
thói quen là “cố hữu”. Từ thất bại ấy, Mou
không biết đến cúi đầu nữa. Ông “sưu tập” 38 trận không thua trên sân
nhà với Porto, 60 với Chelsea, 31 (cho đến hiện tại) với Inter. Các CLB
của ông đã ghi đến 281 bàn thắng trước các khán giả nhà (2,17 bàn/trận)
và chỉ thủng lưới 77 bàn (0,6 bàn/trận), một con số vô cùng ấn tượng. Kể
từ mùa bóng thứ 2 cầm quân Porto (mùa 2002/03), sau trận hòa với
Belenenses ở vòng đầu là 16 chiến thắng liên tiếp trong 16 trận còn lại
trên sân nhà, 17/17 trận ở mùa sau trên sân Dragao. Với Chelsea, là 35
thắng lợi/38 trận ở Stamford Bridge trong 2 mùa 2004/05 và 2005/06. Còn
với Inter? Trong 31 trận ở San Siro trong 2 mùa bóng qua, Mourinho sưu
tập 24 chiến thắng (77%) và 7 trận hòa. Quá ấn tượng. |