(Bài dự thi) - Ngày đầu tiên vào cơ quan làm việc, mọi người thường hỏi tôi tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Học trường gì ra? Nhưng anh lại hỏi tôi một câu hỏi rất đặc biệt: Nhà em ở đâu? Em có đi qua cây cầu nào không?
Tôi hơi bất ngờ và tôi nói: Nhà em ở Đông Anh, em thường đi cầu Chương Dương. Anh đã hỏi lại rằng: tại sao lại đi qua cầu Chương Dương, nếu em đi qua cầu Long Biên sẽ nhanh hơn rất nhiều. Tôi nói rằng: Cầu Long Biên cũ quá rồi, em sợ lắm. Nhỡ cầu sập rơi xuống sông Hồng chết thì sao? Anh chỉ cười và nói: Ngốc! Em cứ thử đi đi, sẽ không làm sao đâu. Một thời gian sau anh lại hỏi tôi: Cô bé ơi! Em dám đi qua cầu Long Biên chưa? Vẫn câu trả lời đó, tôi nói với anh. Anh vẫn nở một nụ cười hiền như vậy.
Tôi hơi bất ngờ và tôi nói: Nhà em ở Đông Anh, em thường đi cầu Chương Dương. Anh đã hỏi lại rằng: tại sao lại đi qua cầu Chương Dương, nếu em đi qua cầu Long Biên sẽ nhanh hơn rất nhiều. Tôi nói rằng: Cầu Long Biên cũ quá rồi, em sợ lắm. Nhỡ cầu sập rơi xuống sông Hồng chết thì sao? Anh chỉ cười và nói: Ngốc! Em cứ thử đi đi, sẽ không làm sao đâu. Một thời gian sau anh lại hỏi tôi: Cô bé ơi! Em dám đi qua cầu Long Biên chưa? Vẫn câu trả lời đó, tôi nói với anh. Anh vẫn nở một nụ cười hiền như vậy.

Ổ khóa tình yêu trên cầu Long Biên (Ảnh minh họa - nguồn Internet)
Những ngày sau anh vẫn đưa tôi lên cầu Long Biên hóng mát. Anh nói rằng cây cầu 100 năm tuổi này là nơi khởi đầu, và chứng dám cho tình yêu của hai ta, nên anh ước rằng người ta chỉ dành cây cầu này cho người đi bộ, để ai cũng sẽ được tận hưởng điều ngọt ngào của cây cầu. Anh đã mua một chiếc khóa, khắc tên hai chúng tôi, rồi khóa bên thành cầu và ném chiếc chìa khóa xuống dòng sông mẹ. Để biết rằng tình yêu của chúng tôi sẽ sống mãi với cây cầu Long Biên, với dòng sông Hồng cuộn đỏ này.
Nhiều năm trôi qua, giờ đây anh đã không còn nữa sau một vụ tai nạn nghiệt ngã. Mỗi lần đi trên cầu Long Biên, tôi luôn có một cảm giác an toàn, một cảm giác thân thiết, như nơi đó vẫn còn tình yêu của tôi, của anh, và trong tim tôi anh sẽ không bao giờ chết cũng như cây cầu Long Biên.
Nguyễn Thị Nết