Không tiêu tiền như nước, không phải cầu thủ
Một lần đi vũ trường của các cầu thủ Việt Nam với 5-7 người bạn có thể đốt hết 1/3 hay 1 nửa tháng lương (2-30 triệu/tháng), dù họ chỉ khiêm tốn gọi 2 cặp Chivas 12 năm, vài đĩa hoa quả để “hãm”. Mà bây giờ, cầu thủ không đi vũ trường mới là lạ!
Không phải có mỗi lên vũ trường xong rồi về. Giới cầu thủ khi đã tụ tập với nhau hoặc với bạn bè thường uống chán chỗ này rồi lại sang chỗ kia. Đi từ 7h tối thì họ có thể nhậu tới 9h rồi qua đâu đó uống tiếp, xong mới lên vũ trường và sau vũ trường ai còn sức thì đi tiếp. Và như thế, một buổi tối vui chơi lành mạnh cũng có thể khiến ai đó đốt sạch 1 tháng lương.
Chính chuyện tụ tập bù khú này mới ngốn tiền nhiều, chứ chuyện mỗi cầu thủ có vài cái mobile xịn, rồi xe máy tay ga thời trang cùng bộ sưu tập giày đá bóng có giá lên tới 8-9 triệu/đôi không phải là vấn đề lớn.
Làm cái nghề cầu thủ, muốn tiết kiệm, muốn dành dụm chỉ từ đồng tiền lương cũng khó. Cứ đi đá sân khách là tiêu tiền. Không tệ nạn xã hội, cờ bạc gì cả, nhưng nếu cả tháng có vài lần đi đá xa nhà và gặp gỡ bạn bè, cũng rất tốn kém. “Anh biết rồi đấy, cái nghề cầu thủ chúng tôi là nghề phải tiêu tiền, chứ không phải là chơi bời. Nhiều bạn bè và nay đây mai đó. Nên tiếng là lương cao nhưng cũng đâu có đủ”, Cao Xuân Thắng, người đang hưởng lương 30 triệu/tháng ở SLNA, trần tình.
Không chỉ có “tứ chi phát triển”
Hết mồ hôi là hết tiền. Một cuộc sống dài đằng đẵng phía sau ngày treo giày không được bảo đảm. Phi thương bất phú. Và những vụ chuyển nhượng bỗng nhiên cho các cầu thủ một số tiền rất lớn, đủ hoặc thừa để xây nhà, tậu xe, rồi có một khoản để đầu tư. Cầu thủ bắt đầu không chỉ là những người đá bóng.
Thành Lương bỏ ra 600 triệu, đầu tư một quán café và cơm văn phòng lịch sự ở Hà Nội. Lương bảo không biết gì chuyện kinh doanh, nhờ người anh quản lý và điều hành, nhưng ý tưởng phục vụ ăn uống-ngành luôn có khoản lợi nhuận “mua một bán gấp đôi, gấp ba” thì Lương thừa nhận là của anh. Một cầu thủ từ quê gần Chùa Hương (Hà Tây cũ, nay là Hà Nội), từng bị cho là chỉ biết rê dắt và sút bóng, có những suy nghĩ như thế là một sự đổi thay và tiến bộ lớn lao, hoặc giả cũng có sự tác động từ một trào lưu cầu thủ kinh doanh được TT&VH nhiều lần đăng tải.

Thành Lương giờ còn là ông chủ của một quán café và cơm văn phòng
Ngay cả thủ môn trẻ Phạm Anh Tú (Viettel) cũng cùng với bạn gái, nay là vợ anh, mở một shop quần áo nằm giữa Hà Nội 36 phố phường. Không phải công việc kinh doanh lúc nào cũng suôn sẻ và không phải cứ đầu tư là có lời, nhưng “nếu chỉ đá bóng không thôi thì phí”.
Những người quan tâm tới giới cầu thủ giờ cũng không còn lạ lẫm với chuyện thủ môn Thế Anh có cả công ty riêng, thuê đất đầu tư xây hàng loạt sân cỏ nhân tạo và sân tennis, tiền đạo Anh Đức (cùng của Bình Dương) mở hàng loạt shop thời trang, giày thể thao.
Ở tỉnh lẻ như Nam Định ngày trước thì Xuân Phú, Thanh Tùng cũng hùn vốn mở cái quán café nho nhở ngay gần sân Thiên Trường để cạnh tranh với café Côn nổi tiếng thành Nam từ xa xưa.
Thương hiệu không phải 1 xu
Nhưng cũng có những người bảo, cầu thủ Việt Nam mới chỉ biết 1 mà chưa biết 10. Kinh doanh tốt, nhưng nhọc công và nhọc óc đâu kém bóng đá (chưa kể tới nguy cơ thua lỗ). Có một cái mà các cầu thủ lãng phí, không biết khai thác giá trị “ngôi sao sân cỏ” của mình để làm quảng cáo: một nghề kiếm tiền nhanh, dễ, nhiều hơn và đặc biệt là nhàn hơn rất nhiều.
Thảo Trang kể từ khi kết hôn với Thanh Bình, nhiều người mới biết, à có cô model tên Trang như thế. Tần suất xuất hiện của Thảo Trang trên báo chí (phỏng vấn, ảnh…) ngang ngửa với những người mẫu vơ-đét.
Cũng có những người đã có đôi chút tiếng tăm, nhưng khi “gắn bó” với các cầu thủ, thì hình ảnh của họ được tiếp thị ra với những thị trường mới và trở nên “nổi” hơn. Thủy Tiên với Công Vinh là trường hợp như thế, hoặc khác một chút và “thầm kín hơn” là cặp Ngọc Diệp (cũng là model) và Như Thành.

Thanh Bình và Thảo Trang cùng trong sáng, nhưng rất tự nhiên, người mẫu này trở nên nổi tiếng hơn cả những bước đi trên sàn catwalk - Ảnh: CTV
Nhìn từ góc độ này, rõ ràng, thương hiệu và hình ảnh của các cầu thủ là thứ có thể đẻ ra tiền. Nhưng các cầu thủ lại chưa biết kiếm tiền từ nó. Thực sự là như vậy chứ không phải là các chuyên gia quảng cáo, tiếp thị chưa phát hiện được tiềm năng của các cầu thủ.
Năm 2003, Văn Quyến ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế bành, cầm chiếc “rờ mốt” quảng cáo cho hãng LG. Trước nữa, năm 1998, Hồng Sơn quảng cáo cho Pluzze, Huỳnh Đức quảng cáo Nizoral.
Nhưng các công ty truyền thông (những đơn vị làm quảng cáo, chiến lược tiếp thị cho các doanh nghiệp) đánh giá rằng việc gắn hình ảnh với các cầu thủ bóng đá là một canh bạc thực sự. Một scandal, một vụ dàn xếp tỉ số, một vụ đánh lộn trên sân cỏ với đồng đội, một vụ cởi áo ném mặt trọng tài, hay một vụ quá chén lăn lê bò toài ở quán… tất cả đều khiến cho các dự án quảng cáo đi tong trong chốc lát.
Nên nhớ, trong xu thế bóng đá thương mại và các cầu thủ ngày càng được nhìn nhận như những hình ảnh quảng cáo hiệu quả thì, số tiền họ kiếm được nhờ lĩnh vực này cũng không kém là bao so với thu nhập từ ký hợp đồng, tiền lương và thưởng từ các CLB. Chẳng hạn, Ronaldo (Real) kiếm 21 triệu USD/năm thì 12 triệu là từ đá bóng và 9 triệu là nhờ quảng cáo. Tỉ lệ của bộ đôi Lampard và Terry (Chelsea) hay Messi (Barca năm 2008) là 18 triệu (11 và 7).
Một câu hỏi đặt ra, là bao giờ thì các cầu thủ BĐVN không chỉ là đủ tầm giúp các nhân vật trong giới showbiz nổi tiếng bằng con đường “tiểu ngạch”, mà họ còn thực sự cạnh tranh với cả những nhân vật tầm cỡ trong giới showbiz về khả năng kiếm tiền nhờ tham gia quảng cáo?
Có thể là 5, 10 năm hay lâu hơn nữa, điều đó mới xảy ra. Nhưng chắc chắn rằng để đạt tới mục đích đó, các cầu thủ Việt Nam phải biết tạo hình ảnh, giữ gìn hình ảnh của chính mình khi đã thực sự nổi tiếng, chứ không phải là “bắt chước” những ngôi sao ngoại cởi trần chụp ảnh chung với bạn gái để nổi cho nhanh và tiến sâu hơn nữa vào thế giới giải trí nhiều rối rắm ở hậu trường. Thực ra, cái lần cầu thủ điển trai người Anh, Beckham và cô vợ của anh, Victoria cởi trần chụp ảnh chung với nhau trên xe hơi và cả trên giường cũng là quảng cáo đấy, nó giúp họ mang về con số không nhỏ trong khoản thu nhập lên tới 66 triệu USD chỉ từ tham gia quảng cáo của Beckham trong năm 2008.
|
Có rất nhiều cầu thủ không mở nhà hàng, không kinh doanh, mà chỉ thích đầu tư vào bất động sản. Một cầu thủ Khánh Hòa khi chuyển ra Ninh Bình có gần tỉ đồng chuyển nhượng cho 2 năm, đã mua một căn nhà. Sau hơn 1 năm, cầu thủ này đã có được gần 2 căn như thế chỉ nhờ mua đi bán lại. Hay thời giá vàng còn sốt, có cầu thủ ở Thanh Hóa khi chuyển ra Thể Công, sau khi bỏ tiền mua chiếc xe hơi đã cùng gia đình đầu tư vào vàng, tranh thủ đợt sốt để kiếm thêm chút nữa. |