![]() |
Tóc anh đã bạc mà cỏ vẫn xanh. Thứ cỏ mật trẻ trung và nồng nàn, anh nhớ một lần khi xưa quá xưa, hay là chính anh cũng không tin rằng chuyện đó đã từng xảy ra… Trên đó, anh đã đánh rơi một vật quý giá: chiếc nhẫn cưới của anh và nàng! Chiếc nhẫn có đính hai viên ngọc bích tí xíu, trông như hai con mắt của con mèo khờ. Bọn anh đã mua trước đôi nhẫn cưới này, như một thứ bảo chứng cho tương lai của hai người. Vậy mà, trong một sự hờn dỗi của nàng, anh giận dữ kéo tuột chiếc nhẫn ra khỏi tay mình, thế là nó vuội mất khỏi tay anh, như hóa tan vào đám cỏ xanh… Chỉ còn một mình anh thức trắng đêm ấy, rồi thêm bao nhiêu buổi chiều mùa thu đến săm soi từng ngọn cỏ, vạch từng chiếc lá quyết tìm bằng được chiếc nhẫn. Chỉ còn lại một chiếc nhẫn như vậy trên bàn tay nàng lẻ loi. Chiếc nhẫn, như một niềm hạnh phúc có thật đã mất đi! Và nàng, thật sự đã rời xa anh? Chỉ còn lại đám cỏ xanh rờn, vô tư và trẻ trung…
Anh còn quay lại con đường ấy nhiều lần nữa, có khi chỉ bâng quơ đi ngang qua, liếc nhìn đám cỏ, nuối tiếc bao điều…
Mùa thu năm ấy thật dài. Rồi anh nhận lệnh nhập ngũ, khoác ba lô lên đường, đi suốt một mạch hết cuộc chiến tranh khốc liệt. Hết cả thời trai trẻ. Mỗi lần sau trận đánh, anh nằm dài trên đám cỏ chiến trường ám mùi thuốc súng, ký ức đầu tiên trỗi dậy trong anh bao giờ cũng là đám cỏ mật xanh rờn, chiếc nhẫn cưới đã bay mất, chiếc nhẫn cưới lẻ loi còn lại trên tay nàng… Nàng, bây giờ có còn đeo nó nữa hay không?
Cuộc chiến tàn, anh trở về thành phố quê hương, hai cánh tay bỏ lại trước cửa ngõ Sài Gòn. Rồi anh lấy vợ, một cô y tá hiền lành, tốt bụng trong Trại điều dưỡng thương binh. Anh không bao giờ còn có cơ hội để đeo nhẫn cưới vào tay được nữa… Hôm nọ, con gái anh 17 tuổi trẻ trung và xinh đẹp đi lao động tình nguyện vệ sinh môi trường trở về, chìa ra cho anh xem một chiếc nhẫn. Chính là chiếc nhẫn cưới! Nhưng là chiếc nhẫn của nàng, anh nhớ, nó nhỏ nhắn đeo vừa vặn vào ngón tay thuôn dài. Chiếc nhẫn có hai viên ngọc bích tí xíu trông như hai con mắt của con mèo khờ, không thể nhầm được! Anh hoảng hồn, không giấu được kinh ngạc: "Con nhặt được ở đâu?". Con gái anh trả lời: "Kỳ lạ lắm ba à. Chiếc nhẫn này ai giấu trong một chạc ba cây hoa sữa, chắc là từ lâu lắm rồi. Tụi con chặt cành, nó rơi đúng vào tay con!". Anh nhớ rồi, bên đám cỏ ấy xanh rờn ấy còn có một cây hoa sữa, hương nồng nàn thấm đẫm lên tóc nàng bao đêm. Còn chiếc nhẫn, tại sao lại là chiếc nhẫn của nàng? Nàng đã trở lại bên đám cỏ khi xa anh, giấu chiếc nhẫn cưới trên chạc ba cây hoa sữa, nơi quá nhiều kỷ niệm của hai người? Đầu óc anh quay cuồng… Tiếng con gái anh: "Vết thương của ba lại đau à?". "Ừ. Vậy còn đám cỏ mật bên cây hoa sữa ấy, có bị dọn đi không con?". "Ba cũng biết có đám cỏ xanh tuyệt đẹp đó? Nó vẫn còn" - con gái anh cười. Anh nhìn chiếc nhẫn có hai viên ngọc bích tí xíu, hai mắt con mèo khờ đăm đắm nhìn anh… Anh thẫn thờ, thèm được chạm vào nó, được áp môi mình lên nó mà không thể... "Con tặng ba chiếc nhẫn này nhé?". Anh nhìn vào đôi mắt trong veo của con gái, thanh thản trả lời: "Không con ạ, nó mãi mãi sẽ là của con"…
Còn đám cỏ mật xanh rờn ấy, sẽ vĩnh viễn cất giữ cho anh chiếc nhẫn cuới còn lại. Nó không bao giờ mất đi, cũng như trong cuộc đời này, chẳng điều gì có thể mất đi được.
Trần Hoài
