Entry của bạn

Chắc em sẽ yêu anh

27/10/2008 15:32 GMT+7 Google News
Anh ạ! Em đâu phải gỗ đá, hà cớ nào lại không rục rịch xúc động trước những gì anh đã kiên tâm ân cần, chu toàn? Ừ thì, xúc động đậy rồi đấy. Sẽ cố gắng không suy nghĩ lung tung, sẽ cố gắng quán triệt tư tưởng yêu anh.


Em chả có chuyện tình cấp 3, chả hiểu nổi mùi vị của mối tình học trò có sắc vị ra sao. Nào ai ngờ, đất xui trời khiến, anh lại cứ khiến em đinh ninh, hình như mình đã trở nên trẻ hơn cơ số tuổi, quay lại thời xưa xưa để nêm nếm mùi vị của 1 chuyện tình trẻ con.

Ở cái thời cơm áo gạo tiền, chả có ai dư hơi như anh, đường xa cò bay gẫy cánh, đêm hôm khuya khoắt, chả hẹn chả hò, cứ nhất quyết khẳng định hóng gió ở cột đèn gần nhà em rất mát, kim đồng hồ quay mệt nghỉ, cố đợi em hí há hí hửng, cafe cafáo mệt nghỉ mới chịu bò về chỉ để tặng lọ tắc chưng đường phèn tiêu trừ tận gốc bệnh ho rũ rượi, để em ko còn cớ thoái thác: “Bệnh thì bệnh, chứ không uống thuốc đâu, đắng lắm!”. Đấy, thật xấu xa, tự nhiên khiến người ta áy náy khủng khiếp chỉ vì đột nhiên bị đối xử tốt đến rụng tim.

Hẹn gì thì hẹn, triều cường xối xả, nước ngập gần bánh xe, tự nhiên cứ “bơi” ra mần chi để trọn cuộc hẹn vậy trời? Chỉ cần alo 1 tiếng, hẹn lại ngày khác, đâu phải em là kẻ không biết lý lẽ? Với cặp mắt đầy ái ngại, thôi thì vòng vòng rong chơi gần nhà thôi, hổng chạy ra đường cái đâu, nước kinh hồn bẩn, lỡ dính vào người chắc “thơm” phải biết. Bằng cặp mắt ngời ngời tự tin và chắc như đinh đóng cột: “Anh sẽ bảo vệ em, ko để em bị vấy bẩn”. Một trò chơi “vượt khó” đã diễn ra như thế đấy, chỉ để ngụ ý sau này và mãi mãi sẽ luôn bảo vệ em. Bao ánh mắt nhìn chúng ta 1 cách quái gỡ khi miệng em thì la oái oái, chân em thì theo sự van nài hãy co lên và… đặt lên chân anh. Tả xung hữu đột, giữa biển nước ngập ngụa và hàng đàn người rất có văn hóa khi cố gắng rồ ga, miễn mình ko ướt thì thôi, mặc kệ thiên hạ như chuột lột, anh vẫn kiên cường hoàn thành trọng trách tự mình cáng đáng. Anh ơi! Em chả ướt và sẽ tin anh có thể bảo vệ được em!

Với cái tội ba xạo, em chỉ nặng có 2 ký, dẫu bị em nhảy đùng đùng, gân cổ mà cãi rằng thì là, người ta nặng kinh hồn bạt vía luôn á, cùng đáy mắt dõi theo những đôi chở nhau bằng xe đạp, ôi chao là lãng mạn quá xá quà xa luôn. Rốt cuộc hôm nay cũng được thỏa nguyện khi tóm được phu xe ì ạch mồ hôi như suối, đèo em từ Quân khu 7 thẳng tiến quận 7. Ngồi sau xe mà phớ lớ dệt gấm thêu hoa trong lòng, dẫu hai lần lên cầu đều bị thảm thiết vận động hành lang: “Hai Ký ơi! Leo xuống dùm anh đi Hai Ký!”. Anh ơi anh à, từ quận 2 xuống quận 7 đón em cứ đạp xe đi hén, vừa tiết kiệm lại vừa tiêu mỡ, chậc, nhất tiễn hạ song điêu đấy nhá. Ôi ôi, xe đạp ơi, ngồi phía sau cũng ê ẩm lắm chứ bộ, nhưng mà dzui thiệt là dzui.

Mặc dù bị buộc trở thành cô nuôi dạy trẻ để “điều chỉnh, chấp nhận & cảm thông” nhưng suy cho cùng “tóm” được người vừa có lòng lại thông minh, vừa hiểu chiện lại dí dỏm như anh quả là hàng hiếm cần được giữ chặt. Đã từng bị cảnh báo, nếu quen sẽ phải khổ vì anh hoàn toàn trắng tay. Thật lòng dù em ko thuộc dạng tiểu thư đài các nhưng chưa bao giờ phải chịu khổ vì thiếu thốn hay nghèo khó. Hai đứa tay nắm tay, bụng thì đói meo vì em cương quyết “em ít khi ăn tối”, uống nước vỉa hè vì em cười cười “thế cũng thú vị”, quanh quẩn công viên đập muỗi sưng cả tay chân. Trời ạ, nếu nói hoàn toàn không buồn tẹo nào là xạo đấy anh. Em trần tục lắm lắm, chả thanh cao tinh tế tẹo nào đâu. Chẳng qua vì nhận thức rõ ràng rành mạch: "Không có hạnh phúc nào là không đánh đổi". Nếu trong vòng tay 1 người cho em tất cả nhung lụa ngựa xe thì không chừng phải ôm mặt trong lòng bàn tay mà khóc thầm đến hư phổi, hoặc không chịu được áp lực đè nén lên nơron đến mức nửa dại nửa điên. Đắn đo nghĩ suy, nguyện lòng chọn sự thanh thản và ngọt ngào cho tinh thần mà dõi theo bóng anh.

Luôn có lòng tin, anh vừa lanh lẹ lại vừa có chí, tuổi trẻ lận đận lao đao thế thôi, rồi 1 ngày những cố gắng nỗ lực sẽ được trả công tương xứng. Giá mà em sở hữu chút vốn liếng trong tay đã có thể giúp anh mau chóng thực hiện hoài bão khắc khoải. Nghĩ vẩn vơ 1 hồi, tự nhiên thấy mình tệ thật vì chưa tìm được đáp án, nếu sau này anh vẫn cứ hoàn trắng tay, liệu em có toàn tâm toàn ý bước về phía anh? Để nghĩ thêm đã…

Em gặp anh để biến những nghĩ suy, những gửi gắm và những mong đợi của mình thành hiện thực. Đó có lẽ là phần quà lớn của tạo hóa chịu ban cho em sau những ngày tháng bắt em chìm đắm trong những tâm niệm dai dẳng, mỏi mòn. Hay nói cách khác, anh là trò đùa ghẹo của trời xanh muốn dò xét xem thử em có thể thực hiện được những giấc mộng đã nuôi dưỡng rồi biểu hiện thành câu chữ "bút sa gà chết"? Nếu thất bại, trời xanh sẽ run đùi cười và phán: "Con nhỏ này xạo!". Nếu thành công, trời xanh sẽ giả vờ ri rỉ cảm động: "Con nhỏ này được!". Rốt cuộc, theo lẽ nào đi nữa, em cũng chỉ là 1 con cờ của lão ấy, vẫn phải chấp nhận cuộc chơi, à ko, cuộc thử thách để mua vui cho lão trong sự nhàn rỗi, chán phèo khi muôn nghìn năm canh giữ thượng giới bụi bậm phủ dầy.

Chiện sau này chưa dám chắc nhưng chiện trước mắt đã quyết định hẳn hoi sẽ song hành “vượt chướng ngại vật, về đích cùng nhau”. Vì anh rất đáng yêu nên có chạy đằng trời, chắc em cũng sẽ phải yêu anh thôi.
 
Ngô thị Thùy Nhi

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm