Văn hoá

Bội thực... đồng tính trên phim Việt

14/11/2008 01:34 GMT+7 Google News
(TT&VH) - Các phim chiếu gần đây trên VTV: 20 giờ (VTV1): phim Ngôi nhà có nhiều cửa sổ; 21 giờ (VTV3): Cô gái xấu xí; 15 giờ với 2 bộ phim liền nhau trong chương trình Điện ảnh chiều thứ 7 (VTV3): Những ngôi sao ban Ngày, Xúc xắc tình yêu. Tất cả những phim đó, ít nhiều đều có nhân vật đồng tính.
 Hùng Long - nhân vật đồng tính trong Cô gái xấu xí
Mỗi kiểu nhân vật xuất hiện trong phim đều phải có lý của nó. Ở Ngôi nhà có nhiều cửa sổ (đạo diễn: Phi Tiến Sơn), đôi tình nhân đồng tính là một “cánh cửa” mở ra một kiểu người, một nguy cơ mắc nhiễm HIV trong bộ phim mang tính tuyên truyền về AIDS. Nhân vật Hùng Long (Cô gái xấu xí) thêm vào phim một nét cá tính ngộ ngộ với đủ các sắc thái hỉ, nộ ái ố theo kiểu đồng tính. Tuy nhiên, cái gì quá nhiều cũng thành nhàm, nếu những người tham gia làm phim không chịu đầu tư sáng tạo. ở chương trình Điện ảnh chiều thứ 7, trong 2 phim chiếu liên tiếp (Những ngôi sao ban Ngày- đạo diễn: Hòang Thanh Du; đến phim Xúc xắc tình yêu- đạo diễn: Vũ Trung Kiên hiện đang chiếu) lúc đầu người xem tưởng là “nhồi” nhân vật đồng tính vào phim để cho “xôm trò” hay có tham gia gì đó đáng kể trong chuyện phim. Nhưng càng xem, khán giả càng thấy phản cảm, bởi cái giọng eo éo được lặp đi lặp lại; bởi sự vô duyên của kiểu nhân vật này. Điện ảnh chiều thứ 7 lại “bồi” tiếp Xúc xắc tình yêu, cũng một giọng một tông như thế. Lại những dáng điệu ẻo lả ẽo ợt, đơn đớt….Thật bi kịch cho một thứ tưởng là để gây hài?!...

Nhìn lại dân số Việt Nam, số người đồng tính đâu phải là phổ biến. Mấy năm gần đây người ta đã có cái nhìn cởi mở hơn với hiện tượng này. Nhưng cách nhìn chung vẫn là thiếu thiện cảm với những người “bị trời đày” (theo cách nói của một đạo diễn). Và các nhà biên kịch của ta, phải chăng quá ít quan sát hay quá ít tưởng tượng để “giẫm chân lên nhau” khi “bày trò” cho khán giả với những hình nhân thiếu nét như vậy? E rằng đến một ngày nào đó, người ta sẽ ngoảnh mặt quay lưng với phim để đi tìm một thú vui khác, khi cứ thấy mãi một kiểu đồng tính đơn điệu như vậy. Đó là chưa kể tới những chi tiết, thậm chí là tình huống dễ dãi và bằng phẳng trong những bộ phim (kéo) dài tập! Nhưng đó là chủ đề khác rồi.

So sánh thật là khập khiễng. Nhưng xem những nhân vật đồng tính kiểu như trên, khán giả không thể không nhớ tới những bộ phim nổi tiếng thế giới Tất cả về mẹ tôi; Giờ khắc; Núi yên ngựa... Trong những phim đó, nhân vật, thậm chí vai chính (Núi yên ngựa), là người đồng tính. Nhưng sao họ hiện lên đáng thương đáng mến như thế, trong những tình cảm, những chi tiết thể hiện rất người? Tất cả xuất phát từ cái nhìn thương yêu trân trọng con người; với những diễn viên thể hiện “tới bến” những cung bậc cảm xúc đó.

Tất nhiên rồi, đã là người viết thì phải tôn trọng nhân vật của mình, ngòi bút của mình, tôn trọng khán giả của mình. Nhưng, “Lý thuyết chỉ là màu xám...” trong một lúc nào đó, với một số ai đó. Giá như các biên kịch trước khi đặt bút, chịu khó nghĩ kĩ và nghĩ sâu hơn một chút! Những nhân vật xuất hiện có thực sự cần thiết hay không? Nếu cần thiết thì phải “đầu tư” cho nó, bằng đời sống riêng của nó, tạo đất cho diễn viên diễn ra vai của mình- điều đó rất cần thiết với kiểu nhân vật nhạy cảm nhưng rất dễ gây phản cảm như người đồng tính.

Nguyễn Hà Phong
(Đê La Thành - Hà Nội)

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm