Ở ta, có khá nhiều thầy thuốc làm thơ, viết văn hay nghiên cứu văn hóa. Có thể kể: Nguyễn Khắc Viện, Vũ Quần Phương, Phan Cao Toại (Khánh Hòa), Phan Thị Vàng Anh, Phạm Nguyên Tường (Huê) , Lê Vĩnh Tai (Đăk Lăk ), Đỗ Hồng Ngọc, Lê Đình Phương...
Bác sĩ Trương Thìn
|
Đêm thơ, nhạc, họa của bác sĩ Trương Thìn sẽ giới thiệu tập trường ca Mấy cõi rong vui do NXB Thanh niên vừa ấn hành, biểu diễn Thong dong ca (nhạc) và trưng bày chùm tranh trên chất liệu tổng hợp chủ đề Bừng cảm. Đêm thơ có sự góp mặt của nhà thơ Trương Nam Hương, Cao Quảng Văn, Hồ Đắc Thiếu Anh, ca sĩ Bích Hồng, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, Lê Hùng... |
Bác sĩ Trương Thìn quan niệm: “Sức khỏe của cơ thể là do “trời ban”, có người được trời “ban nhiều” nên cả đời không bệnh đau gì hết, có người “được ban ít” nên bệnh tật liên miên. Bệnh của cơ thể không đáng ngại bằng bệnh tật tâm hồn, muốn chữa bệnh trong tâm hồn không liều thuốc nào bằng nghệ thuật. Chính nghệ thuật làm cho tuổi thọ kiếp người được tăng thêm, đời sống kiếp người phong phú hơn. Hiểu một nghĩa nào đó, cái đẹp của nghệ thuật làm cho con người sống ý nghĩa hơn, nhiều trường hợp bất tử”.
Vậy thơ, nhạc, họa của bác sĩ Trương Thìn có “giá trị chữa tâm bệnh” đến đâu? Nếu ví mỗi tác phẩm nghệ thuật như một liều thuốc thì mỗi loại “tâm bệnh” cần một loại “biệt dược” khác nhau. Thơ, nhạc và họa của bác sĩ Trương Thìn không mong sẽ thành loại “thần dược” chữa được bách bệnh của mọi người. Nhưng trước mắt, nghệ thuật của Trương Thìn chữa được bệnh của chính ông. Sức khỏe của Trương Thìn chính là niềm vui và “thuốc” nghệ thuật mang đến cho ông niềm vui đó.
Hiện tại, Trương Thìn đã “tìm thấy thuốc trong nghệ thuật” được khoảng 40 tập thơ, 40 tập nhạc còn tranh thì không đếm hết. Riêng nhạc, ông đã phổ Truyện Kiều thành 4 bản Kiều ca, trong đó có “hậu Kiều” Đoạn trường vô thanh dài hơn 3.000 câu lục bát của thi sĩ Phạm Thiên Thư.
Trương Thìn là một bác sĩ, nhà giáo chuyên nghiệp - điều này hiển nhiên không ai cãi. Còn việc nhiều người cho rằng ông chỉ “tài tử” trong nghệ thuật. Tài tử, với nghĩa là sự “không chuyên nghiệp” trong nghệ thuật thì có gì là không hay?! Ví như ca sĩ tài danh Ngọc Bảo của đất Hà Nội, đến lúc chết ông vẫn nhận mình là “tài tử Ngọc Bảo” đó thôi. Hay như nhà thơ Bảo Sinh với nhiều câu thơ được truyền khẩu kiểu dân gian, có những câu thơ được truyền tụng rằng: “Làm thơ anh chỉ nghiệp dư/ Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào... /Yêu em anh cũng nghiệp dư/ Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào...” - mà trong tình yêu có ai nhận mình chuyên nghiệp?! Nếu hiểu bác sĩ Trương Thìn và những người làm nghệ thuật như ông vì tình yêu thì “tình yêu đó có cần chuyên nghiệp” không?! Nhờ tình yêu nghệ thuật tài tử ấy, bác sĩ Trương Thìn đã tìm ra được “thuốc” cho riêng mình.
|
Bác sĩ Trương Thìn sinh năm 1940 tại Huế, ông học Y khoa tại Sài Gòn (1960 - 1968), nguyên Viện trưởng Viện Y học dân tộc TP.HCM, Chủ tịch Hội Đông y và Hội Châm cứu TP.HCM, Chủ nhiệm bộ môn Y học cổ truyền của Trung tâm ĐT&BD Cán bộ Y tế TP.HCM. Ông đã xuất bản: Y đạo ca: Lãn Ông, trở về quê hương yêu dấu; Kiều ca: Một xe trong cõi hồng trần và Kiều ca: Bên bờ khát vọng; Bi tráng ca: Chinh phụ ngâm; Thiền chơi; Thong dong ca; Từ bi ca... |