Mỹ không phải một đội bóng yếu, dù thực tế là bóng đá trên đất nước này chỉ thuộc nhóm thể thao hạng hai. Bằng chứng là Mỹ luôn tại các kỳ World Cup, Mỹ luôn là một vị khách quen thuộc, và đang đứng thứ 14 trong bảng xếp hạng FIFA tháng 6-2006. Tại khu vực CONCACAF, người Mỹ cũng đang thống trị. Trong 4 kỳ Cúp Vàng CONCACAF gần nhất, tình từ năm 2002, thì Mỹ đã 3 lần trở thành nhà quán quân (2 lần liên tiếp gần nhất), và lần còn lại giành vị trí thứ 3. Khi mà bóng đá dần được người dân quan tâm hơn, ĐTQG Mỹ từ đó cũng có được những lớp kế cận đầy tài năng.
Khi những Reyna, Keller, McBride, Eddie Pope… lần lượt ra đi trong vòng 2-3 năm qua, không ít CĐV Mỹ đã lo lắng ĐTQG của họ sẽ bị tụt lùi. Mặc dù vậy, thực tế đã chứng minh "The Yanks" vẫn có tài năng mới để thay thế lớp đàn anh của mình. Vì vậy, trong 8 đội tuyển tranh tài ở Nam Phi, Mỹ được xem như một ứng viên tiềm năng, là kẻ có thể phá bĩnh hai quyền lực Italia và Brazil tại bảng B. Khi đặt chân đến Johannesburg, dù HLV Bob Bradley đã có những phát biểu rất khiêm tốn về mục tiêu của Mỹ, nhưng ông không thể che giấu tham vọng giành một trong hai chiếc vé vào bán kết, để làm động lực cho giai đoạn cuối vòng loại World Cup 2010 (hiện Mỹ đang đứng thứ 2 ở vòng loại thứ 4).

Nhưng nỗi buồn không chỉ nằm trong chuỗi 9 trận toàn hòa và thua ấy. Kể từ khi đánh bại Pháp 6-2 tại Milano ngày 15-5-1910, với hat-trick của Pietro Lana, và chính thức bước ra sân chơi quốc tế, Mỹ chính là nạn nhân trong chiến thắng đậm nhất lịch sử Italia. Tại Olympic London 1948, cứ trung bình 10 phút thì lưới của Mỹ phải rung lên trước người Italia, để rồi phải nhận thất bại chung cuộc 0-9 (cũng trong năm 1948, Mỹ phải nhận trận thua đậm nhất lịch sử trước Na Uy, 0-11). Lịch sử chỉ mang tính chất tham khảo, nhưng nó cũng đóng một vai trò nhất định khi ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý thi đấu của các cầu thủ.
Ba năm trước, tại World Cup 2006, Mỹ từng buộc Italia phải vất vả giữ tỷ số hòa 1-1 khi hai đội gặp nhau tại vòng bảng. Nhưng lối chơi của “Chú Sam” hiện tại không còn thiên về sức mạnh như thời điểm đó. Tại Đức, HLV Bruce Arena đã xây dựng lối chơi khá hài hòa, giữa 4-4-2 và 4-4-1-1. Giờ đây, kế thừa phần lớn hiệu quả từ lối chơi ấy, có sự luân phiên hài hòa giữa các vị trí và giảm được nhiều sự phụ thuộc vào Donovan, nhưng Mỹ của Bob Bradley thường chỉ vận hành tốt với 4-4-2. Chính điều này trở thành một hạn chế khi Bradley đối đầu cùng Lippi, và rất khó để Mỹ tìm được chiến thắng đầu tiên trong lần thứ 10 gặp Italia.
Với khác biệt ấy, tham vọng giành chiến thắng trong lần đầu tiên xuất hiện ở Confed Cup của Lippi và các học trò nhiều khả năng sẽ thành hiện thực. Nhưng điều mà các tifosi Italia chờ đợi không chỉ là chiến thắng của đội nhà, mà là cách đội quân già nhất tại Nam Phi (28 tuổi 7 tháng) của HLV Lippi sẽ giành lấy chiến thắng như thế nào trước Mỹ, sau khi thể hiện bộ mặt không thực sự ấn tượng trong vòng gần một năm trở lại đây.
Dự đoán: 1-2
Đội hình dự kiến:
Mỹ: Howard - Spector, Onyewu, Bocanegra, Bornstein - Dempsey, Clark, Bradley, Donovan - Altidore, Casey.
Italia: Buffon - Zambrotta, Legrottaglie, Chiellini, Grosso - Gattuso, De Rossi, Pirlo - Camoranesi, Gilardino, Iaquinta.
|
Đối đầu 17/06/06 Italia – Mỹ 1-1 13/12/02 Italia – Mỹ 1-0 06/06/92 Mỹ - Italia 1-1 14/06/90 Italia – Mỹ 1-0 20/05/84 Mỹ - Italia 0-0 Phong độ Mỹ 06/06/09 Mỹ - Honduras 2-1 03/06/09 Costa Rica – Mỹ 3-1 01/04/09 Mỹ - Trinidad & Tobago 3-0 28/03/09 El Salvador – Mỹ 2-2 11/02/09 Mỹ - Mexico 2-0 Italia 10/06/09 Italia – New Zealand 4-3 06/06/09 Italia - Bắc Ireland 3-0 01/04/09 Italia – Ireland 1-1 28/03/09 Montenegro – Italia 0-2 10/02/09 Brazil – Italia 2-0 |