Cám cảnh mại dâm... nam

Chủ Nhật, 28/09/2008 14:54
"Ma" cũ bắt "ma" mới lột bỏ quần dài lội quanh hồ Thiền Quang (Hà Nội) để hành cho hả dạ. "Ma" cũ có thâm niên trong nghề mại dâm nam. "Ma" mới là những thanh niên mới lớn lần đầu dạt nhà tập tọe bán thân nuôi miệng.

Cuộc "tranh đấu" giữa những người đàn ông hành nghề "bán hoa" vừa bi, vừa hài. Nó cho thấy một tệ nạn xã hội nhức nhối và suy đồi đạo đức của một số người đàn ông.

Tạt vào quán cóc ven hồ Thiền Quang (đoạn ngã ba Quang Trung - Trần Nhân Tông), chúng tôi lại gọi nước trà. Người đàn bà bán nước đang ăn dở hộp cơm vội vàng buông đũa rót nước cho khách. Nhâm nhi cốc trà xanh vào đúng bữa trưa càng khiến bụng dạ cồn cào. Nhưng cũng nhờ cốc nước giá 2.000đ mà tôi có dịp tiếp cận với những cậu thanh niên mới lớn nhưng sớm sa chân vào nghề "bán hoa".

Trong khi nhâm nhi cốc trà đá, dẫu không cố tình nhưng tôi vẫn đánh mắt về phía hai cậu thanh niên đang ngồi trên bờ kè bồn hoa. Hai cậu này xem ra không phải khách hàng của cái quán cóc này, vì chẳng thấy ai trà lá gì. Khi thấy bà chủ quán cất tiếng sai một trong hai cậu đứng dậy lấy tiền vệ sinh (nhà vệ sinh công cộng ở gần quán nước) hộ chị công nhân đang ngáy khò khò trên ghế đá, tôi lại nghĩ khác.

Cầm 1.000đ vừa lấy được từ một vị khách nam, cậu thanh niên dáng cao, hơi gầy bảo: "U mà không bảo con ra lấy tiền nhanh, ông kia lại đi vệ sinh quỵt đấy". "Hai cậu này là cháu của cô à?", tôi hỏi. "Cháu chắt gì, thấy chúng nó hiền lành, lại hay bị bắt nạt nên tôi cho ngồi đây". "Trông thanh niên trai tráng thế này mà cũng bị bắt nạt hả cô?", tôi hỏi tiếp.

"Thằng T. (cậu thanh niên vừa đứng dậy thu tiền vệ sinh), hôm trước bị thằng V. đánh cho sưng hết mắt", vừa nói người đàn bà vừa chỉ vào quầng mắt vẫn chưa tan hết vết thâm trên mắt T. cho tôi xem. "Cái thằng V. khùng ấy khủng khiếp lắm, cứ có cậu nào mới đến chỗ này "làm ăn" là nó hành cho khổ sở".

T. đang ngồi sau xe H.


Hôm nọ, nó bắt thằng C. cởi quần dài, chỉ mặc vẻn vẹn có chiếc quần xịp lội quanh hồ đấy", bà bán nước cho biết thêm. Nghe vậy, T. và người bạn đi cùng (sau này tôi biết tên L.) ngồi im không nói gì.

"Có thật hôm trước em bị V. khùng đánh không?", tôi hỏi, T. không nói gì mà chỉ gật đầu xác nhận. "Sao V. lại đánh em?", "V. xin tiền, em chỉ có 5.000đ rút ra bảo anh ấy hút thuốc tạm, hôm nào kiếm được em đưa thêm. Vậy mà anh ấy đánh em tới tấp", T. nói. Nghe vậy bà bán nước cho biết thêm, V. là dân "bóng", bình thường buổi tối vẫn đứng ở đây đón khách. Hôm trời tạnh cũng như hôm trời mưa, kiểu gì V. cũng kiếm bắt được 1-2 khách là người đồng tính nam. Từ hôm hai cậu này xuất hiện, tranh khách của nó nên nó thù.

Được sự dẫn dắt của bà bán nước, tôi mới biết rõ thân phận hai cậu thanh niên này. Thì ra, không chỉ buổi tối hồ Thiền Quang mới là một "chợ tình nam" mà ngay cả ban ngày những người đàn ông "bán hoa" cũng xuất hiện.

Mại dâm nam cũng có tình trạng tranh giành lãnh địa, giành giật khách… Mà sự giành giật ấy lại diễn ra giữa những người đàn ông với nhau kể cũng nực cười. Tôi rất muốn biết T, L. từ đâu đến, tại sao các cậu này lại chọn cho mình công việc đáng khinh này. Làm thế nào để các cậu ấy nói đây?

Rất may khi tôi nhìn sang bên kia đường thấy "dì" H. đang ngồi trên xe đợi khách. Tôi biết "dì" H. từ lâu, bởi dì hoạt động trong một nhóm đồng đẳng của người đồng tính. Nghề của "dì" là làm xe ôm. Tôi còn được một người bạn của "dì" cho biết, vừa hành nghề xe ôm, "dì" vừa kiêm cả việc chăn dắt… trai.

Tôi sang đường, đến chỗ "dì" H. Nhận ra tôi, "dì" hỏi: "Giữa trưa ra đây làm gì?". Tôi nói rõ ý định của mình với "dì". Nhìn về phía T., L., "dì" cười ra vẻ thân quen lắm. "Để tôi điều tra giúp", H nói. Nói rồi, "dì" đi sang bên kia đường. Nhìn dáng "dì", nhìn trang phục "dì" mặc ai cũng tin đây là đàn ông xịn, chứ chẳng ai ngờ...

"Dì" H. là bóng kín mà. Vậy nên khi "dì" hóa trang là một cô gái Thượng Hải trong một buổi trình diễn thời trang phòng chống HIV/AIDS, tôi không nhận ra là đúng. Khi "dì" cởi bỏ phục trang, xóa phấn son, tôi mới phát hiện ra. Thấy vậy, "dì" rất vui vì người đồng tính nam rất thích mình là nữ nên khi thấy người khác bảo mình giống con gái thì vui mừng ra mặt.

Tôi không biết "dì" H. nói gì nhưng thấy T. đi theo "dì" về phía tôi. "Đi ăn trưa luôn nhé", tôi đề nghị. "Dì" H. gật đầu, T. không phản ứng gì. T. trèo lên xe "dì" H, còn tôi đi theo sau. Đến ngã tư Phủ Doãn - Tràng Thi, xe của tôi hết xăng. Trong lúc phải dừng lại mua xăng lẻ với giá 25.000đ/l, "dì" H. nhìn thấy cửa hàng bún riêu nên rủ cả bọn vào.

Trong lúc ăn, "dì" H. hỏi T. quê ở đâu. T. bảo quê Hải Dương. Nói rồi, T. cặm cụi ăn, tôi cũng rất đói nên không tham gia câu chuyện. Khi rời quán bún riêu, "dì" H. bảo đi uống trà đá. Tôi rủ đi uống cà phê, "dì" H. bảo có biết một quán trà đá ở Quán Sứ, ngồi ở đấy nói chuyện thoải mái lắm.

Quán trà đá nằm ngay cửa ra vào của Báo Phụ nữ Thủ đô. Thấy tôi có vẻ e ngại khi ngồi ở cổng một tòa soạn, H. bảo: "Đang buổi trưa, có ai ra vào đâu mà ngại. Với lại, ngồi đây để lát nữa tôi còn vào Hội Liên hiệp Phụ nữ Hà Nội có chút việc". Thì ra, chọn nơi này H. tính cả, một công đôi việc.

Bằng cách hỏi chuyện theo lối trắc nghiệm, H. đã giúp tôi biết T. là một người đàn ông bình thường. Lúc đầu, khi quan hệ với khách, T. cũng rất sợ. T. bảo rằng chưa bao giờ cậu hình dung có kiểu quan hệ giữa đàn ông với đàn ông như thế. Khách của cậu chủ yếu là các "dì". Các "dì" thuộc mọi lứa tuổi, mọi thành phần. Có người cư xử rất nhã nhặn nhưng có người lại hành xử theo lối chợ búa.

Khi hỏi làm sao có đủ kinh nghiệm để đối đãi với tất cả những người này, T. bảo cậu chủ yếu im lặng. Im lặng, nhẫn nhục để lấy tiền ư? Tôi nói ra suy nghĩ này của mình và T. gật đầu xác nhận. Mỗi lần "đi khách", T. được trả công 200.000-300.000đ. H. bảo, nếu so với mại dâm nữ, giá này cao hơn mấy lần. Nghe vậy, T. bảo không phải hôm nào cũng có khách.

Nghe T. than thở như vậy, tôi bực mình quá thốt lên: "Sao em không chọn công việc khác để làm?", T. cúi đầu không nói gì. Theo lời T, cậu sinh năm 1988, mới từ Hải Dương lên Hà Nội được 2 tháng. T. ngẫu nhiên dừng chân ở hồ Thiền Quang chứ chưa từng biết đây là điểm nóng về mại dâm nam. Đang ngồi chơ vơ ở ghế đá, có người đến bắt chuyện và rủ rê. Thấy hay hay với lại đang cần việc làm nên T. để người này dẫn dắt "đi làm". Ban đầu, T. cũng thấy công việc này khá kỳ cục nhưng do kiếm tiền dễ nên…

Cũng theo lời T, việc cậu đi ra khỏi nhà là do bức xúc chuyện gia đình. Mẹ bị lừa bán sang Trung Quốc khi T. mới 2 tuổi. Bố T. chờ đợi mấy năm không thấy mẹ trở về nên đi bước nữa. Do không có giấy khai sinh nên T. không được đi học và cũng không làm được các loại giấy tờ tùy thân.

Câu chuyện T. kể có bao nhiêu phần trăm sự thật, tôi không dám khẳng định. Có thể, đây là bài ca muôn thuở không chỉ của các cô gái "bán hoa" mà cả những chàng trai làm nghề này. Xuất phát điểm bao giờ cũng là hoàn cảnh éo le, bị gia đình ruồng rẫy, mong muốn được thoát khỏi gia đình, và bị lôi kéo…

Khi nghe T. bảo không có giấy tờ tùy thân đã lo lắng bảo rằng, nếu bị kiểm tra hành chính, sẽ ứng phó sao đây. T. bảo để tránh bị Công an kiểm tra, cậu chỉ ngồi ở hồ ban ngày và về nhà trọ trước 23h. Mới tham gia "chợ tình" có 2 tháng mà T. khá khôn ngoan khi đối phó với các lực lượng kiểm tra. T. còn cho biết thêm, các chị em hoạt động mại dâm hay bị kiểm tra hơn, còn nam giới vì ít nên hay được bỏ qua.

"Em nhớ phải dùng bao cao su mỗi lần đi khách đấy nhé", "dì" H. lúc này mới phát huy vai trò của một tuyên truyền viên phòng chống HIV/AIDS. "Em đang còn trẻ, nếu để dính HIV coi như hết đời đấy", H. nói. Rồi anh lại giải thích cơ chế lây nhiễm HIV, các biện pháp phòng tránh. T. không nói gì mà chỉ im lặng lắng nghe. Thấy T. có vẻ quan tâm đến vấn đề sức khỏe, tôi chêm vào: "Chị nghĩ em nên về quê hoặc tìm cho mình một công việc khác. Làm cái nghề này bạc lắm, chẳng có tí tương lai nào". T. vẫn im lặng.

Khi chúng tôi quay lại hồ Thiền Quang, trời lất phất mưa. Người đàn bà bán nước đã thu dọn những cốc, những chén, những phích… H. dừng xe, T. nhảy xuống và chạy nhanh về nơi lúc trước là quán nước. Nhưng trời mưa, người bán nước rong đã thu dọn tìm nơi trú ẩn. Còn T., T. tìm nơi trú ẩn ở chỗ nào đây?

Trên đường phóng xe về cơ quan, tôi cứ ngẫm ngợi câu kết luận của "dì" H. Những cậu thanh niên mới lớn, sớm chọn nghề… đứng đường để kiếm tiền rất khó từ bỏ nó. Nếu làm công việc như dọn phòng trong nhà nghỉ, khách sạn hay bưng bê ở hàng ăn, lương tháng không quá 1.000.000đ. Trong khi đó, làm nghề này vừa được ăn, vừa được chơi, vừa không phải làm việc, thu nhập cao hơn nhiều. Chỉ có T. mới giúp được mình. Tương lai của T. sẽ thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào cậu.

Qua câu chuyện của T., tôi mong các bậc làm cha, làm mẹ cần cẩn trọng trong cách giáo dục con cái, tránh để chúng rơi vào những cạm bẫy khó lường.

Theo CAND

Cám cảnh mại dâm... nam

Cuộc "tranh đấu" giữa những người đàn ông hành nghề "bán hoa" vừa bi, vừa hài. Nó cho thấy một tệ nạn xã hội nhức nhối và suy đồi đạo đức.
Cám cảnh mại dâm... nam Cám cảnh mại dâm... nam
6 10 3501

Cuộc "tranh đấu" giữa những người đàn ông hành nghề "bán hoa" vừa bi, vừa hài. Nó cho thấy một tệ nạn xã hội nhức nhối và suy đồi đạo đức.

Gửi ý kiến
Chọn avatar
Họ tên*
Email*