Sống bên tôi nhưng trái tim anh vẫn ôm chặt bóng hình một người con gái, cô ấy là mối tình đầu của anh.
28 tuổi, tôi bước vào mối tình với Lâm, một mối tình không quá ngọt ngào, lãng mạn, chỉ đủ tin, đủ yêu để đi đến quyết định: kết hôn.
Anh là con trai bạn thân của ba tôi, hiện anh đang làm cán bộ trong một viện khoa học đầu ngành. Tính cách anh mạnh mẽ, hơi khô khan cứng nhắc và sống rất nguyên tắc, tuy vậy ở anh vẫn toát ra vẻ gì đó rất thu hút, quyến rũ người khác phái. Ngoài 30 tuổi, anh vẫn đi về lẻ bóng. Anh có quá khứ, có mối tình cháy bỏng với một người con gái, người ấy cũng yêu anh nhưng họ đã không đến được với nhau. Anh ôm mối tình dang dở ấy trong lòng, đóng chặt cửa trái tim mình, không dành tình cảm cho bất kì ai, ngay cả tôi, vợ anh. Và thật trớ trêu, trong đêm tân hôn tôi mới biết được sự thật đau lòng ấy.
Trước khi đến với anh tôi đã có mối tình sâu đậm với Nam, mối tình sinh viên với những ngọt ngào, sẻ chia đầy yêu thương ấy cuối cùng chỉ là một kỉ niệm đẹp. Chúng tôi chia tay nhau trong tiếc nuối, đau đớn. Anh đã chọn cho mình con đường đi không có tôi, với anh, sự nghiệp là tất cả. Tôi hiểu và không trách anh bất cứ điều gì, tôi chỉ oán trách tình cảm của mình chưa đủ để níu giữ bước chân anh. Ngày anh rời xa tôi vào Nam lập nghiệp cũng là ngày tôi chôn chặt tất cả kỉ niệm trong lòng, khép kín mình với những yêu thương dở dang và trái tim vẫn đêm đêm mơ về hình bóng anh. Thời gian đã giúp tôi dần quên mối tình sinh viên mê đắm một thời ấy. 28 tuổi, ngoái đầu nhìn lại, tôi đã để tuổi xuân trôi đi trong uổng phí. Những chàng trai từng si dại tôi cũng dần chìm vào lãng quên, chỉ còn tôi lặng lẽ đi về một mình.
Thế rồi, trong một lần đến chơi nhà, bố Lâm đã ngỏ ý mai mối cho con trai bác với tôi. Chẳng hiểu vì lí do gì, anh cũng chấp nhận gặp tôi. Vẻ chững chạc, phong thái lịch sự, sự quan tâm của người đàn ông trưởng thành nơi anh đã dần chinh phục trái tim tôi. Mọi cái ở anh đều chừng mực, đúng mức và rất mô phạm, đúng như tính cách con người anh. Tôi biết những lúc ở bên tôi, tâm trí anh vẫn mơ tưởng đến một nơi xa xăm nào đó, mơ hồ, và tôi không đoán định được. Nhưng tôi vẫn tin và vẫn yêu anh. Khi ngỏ lời lấy tôi anh đã bảo: 'Anh không dám chắc anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em, nhưng anh hứa sẽ luôn cố gắng để làm người chồng tốt của em'. Tôi tin anh, và tôi cũng tin mình sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. Cả tôi và anh đều mong tìm cho mình một bến đỗ bình yên và chúng tôi đã tìm thấy nhau. Chỉ cần cả hai chúng tôi cùng cố gắng, hạnh phúc nhất định sẽ mỉm cười.
![]() |
Tôi tin anh, tôi yêu anh nhưng tôi thấy nơi trái tim mình đau nhói. Anh đã ngoại tình ngay trong đêm tân hôn của chúng tôi, dù đó chỉ là sự ngoại tình trong tư tưởng nhưng tôi vẫn thấy xót xa. Anh đã tìm đến rượu để lẩn tránh tôi, anh muốn say để quên đi tất cả, quên đi sự thật rằng anh đã lấy tôi, lấy một người mà anh không yêu. Ừ, thì tôi chấp nhận, chấp nhận là bến đỗ cho con thuyền anh neo đậu sau những ngày sóng gió vì mối tình oan trái ấy. Nhưng giá như anh tin tưởng và chia sẻ với tôi thì mọi việc đã khác, tôi đã không cảm thấy đau đớn như lúc này. Ai dám chắc sống bên tôi mà anh không thôi nghĩ về người con gái ấy? Tôi không hề trách Mai bởi cô ấy thật đáng thương. Tôi chỉ sợ tình yêu của mình không đủ bao dung để gạt đi sự ám ảnh về sự ngoại tình trong tâm tưởng của chồng mình, anh là chồng tôi, anh sống bên tôi nhưng trọn vẹn trái tim anh lại không thuộc về tôi. Liệu sống bên một người chồng như thế tôi có hạnh phúc? Tôi phải bắt đầu cuộc hôn nhân của mình thế nào đây? Quay đầu lại, tôi không thể. Nhưng bước lên phía trước tôi thấy lo sợ…
