Khoảng cách “vô lý” với Jazz
* Thưa ông, đâu sẽ là điểm nổi bật nhất của chương trình Jazz và ca khúc Việt Nam sắp tới đây?
- Điểm nổi bật của chương trình lần này là sẽ đưa đến một hình ảnh mới về Dàn nhạc Big Band (là dàn nhạc duy nhất ở Việt Nam) được hình thành, tồn tại, phát triển từ niềm đam mê nhạc Jazz và cái tâm của từng thành viên trong dàn nhạc. Có thể đôi lúc chúng tôi chưa toàn tâm toàn ý cho đam mê của mình nhưng cho đến nay dàn nhạc vẫn hoạt động. Điều này đã chứng tỏ được sự kết nối khá bền vững giữa các thành viên trong dàn nhạc. Dù trình độ các thành viên trong dàn nhạc còn chưa đồng đều, hơn nữa mọi người cũng đang làm việc tại những môi trường khác nhau nhưng lúc nào chúng tôi cũng cố gắng tìm một tiếng nói chung để dàn nhạc được duy trì và phát triển.

Nghệ sĩ Quyền Văn Minh
* Việc chuyển các ca khúc Việt Nam quen thuộc như: Hoa sữa, Phôi pha, Một cõi đi về,... vốn luôn được mặc định là các ca khúc đậm chất Pop sang chơi theo thể loại nhạc Jazz, khiến chúng mang đậm màu sắc của Jazz, có gì khó khăn không thưa ông?
- Việc chuyển các ca khúc quen thuộc trên sang chơi theo phong cách Jazz khiến tôi gặp một vài khó khăn khi phối khí. Mình phải lựa chọn tiết tấu để làm sao khi diễn tấu khán giả vẫn thấy được những nét của giai điệu xuất hiện trong các phần ngẫu hứng, đồng thời phải tránh được sự “Tây hóa” ca khúc Việt Nam. Ví dụ, Việt Nam không có tiết tấu Swing thì khi áp dụng vào ca khúc Việt Nam phải làm thế nào nghe ra Swing mà không được khiên cưỡng, áp đặt theo cách tiến hành của các dàn nhạc quốc tế.
* Chơi những ca khúc quen thuộc trên trong đêm Jazz và ca khúc Việt Nam có phải là một bước đi làm “rút ngắn khoảng cách” hơn nữa với khán giả của ông không?
- Đúng là thông qua chương trình này dàn nhạc của chúng tôi muốn công chúng đến gần hơn với Jazz và mô hình Dàn nhạc Big Band. Khoảng cách giữa công chúng với Jazz hiện nay là khá “vô lý” . Xã hội đã phát triển hơn, đời sống vật chất tốt hơn thì nhu cầu hưởng thụ về văn hóa phải cao hơn, đa dạng hơn. Nhạc Jazz là một thể loại đáng được hướng tới như là một trong những nhu cầu không thể thiếu được của cuộc sống hiện đại.
* Bắt đầu ra mắt từ live show Cha, con và Jazz I, nối tiếp là Cha, con và Jazz II và năm ngoái là Quyền Văn Minh cùng bạn bè & Jazz. Ông có quan sát sự thay đổi về số lượng khán giả đến với nhạc Jazz không?
- Khán giả đến với các đêm nhạc của chúng tôi tăng lên rõ rệt. Lý do là nhạc Jazz đã được các phương tiện truyền thông nhắc tới nhiều hơn, thêm vào đó dàn nhạc chơi cũng dễ nghe hơn vì phần ngẫu hứng không nhiều lắm và sự bề thế của dàn nhạc cũng tạo nên hiệu quả thu hút sự thưởng thức của khán giả.
Không thể giới thiệu Jazz một cách “úi xùi”
* Xin hỏi nhỏ ông, kể từ live show đầu đến live show Quyền Văn Minh cùng bạn bè & Jazz, ông có thu được lại tiền bỏ ra làm show từ việc bán vé không?
- Phải thú thực là chưa bao giờ tôi có thể cân bằng được thu chi trong các chương trình biểu diễn nhạc Jazz của mình vì lượng vé bán không được nhiều. Chủ yếu là giấy mời để có khán giả, nhưng trong tương lai khi nhạc Jazz phổ biến hơn thì chắc bán vé sẽ dễ dàng hơn.
* Jazz tại Việt Nam là một thể loại âm nhạc có diện khán giả tương đối hẹp. Ông là người làm live show Jazz với tần suất liên tục và quy mô khá lớn. Hẳn ông có nhiều tham vọng về Jazz?
|
Live show Jazz và ca khúc Việt Nam sẽ diễn ra tại 3 thành phố lớn: Nhà hát Lớn Hà Nội ngày 12/4/2010, Nhà hát Tháng 8 Hải Phòng ngày 14/4/2010 và Viện Mỹ thuật TP.Hồ Chí Minh ngày 17/4/2010. |
Nếu nói tham vọng thì hơi quá, tôi chỉ hy vọng thông qua các chương trình biểu diễn quy mô lớn thì nhạc Jazz sẽ được công chúng đón nhận với ý thức trân trọng hơn một dòng âm nhạc còn mới lạ với họ.
* Theo ý kiến của cá nhân ông, để xây dựng một lớp công chúng cho thể loại nhạc Jazz ở Việt Nam, chúng ta cần làm những gì và mất khoảng bao nhiêu lâu?
- Để xây dựng được một lớp công chúng của nhạc Jazz ở Việt Nam thì rất cần có nhiều hơn nữa những nghệ sĩ chơi Jazz và đương nhiên là phải có nhiều hơn những chương trình biểu diễn “hoành tráng” như nhạc Pop. Đồng thời các phương tiện thông tin đại chúng cũng cần “đối xử” với nhạc Jazz bình đẳng như các loại hình nghệ thuật khác thì có lẽ 5 năm sau nhạc Jazz sẽ trở thành một món ăn tinh thần không thể thiếu được trong đời sống văn hóa.
Tuy nhiên đây chỉ là hy vọng, còn thực tế khán giả ở ta thường chỉ có “thói quen” nghe lời của bài hát, nhạc không lời như Jazz sẽ phải cần rất nhiều thời gian để có chỗ đứng vì công chúng cũng cần thời gian để chấp nhận một “thói quen” mới.