Sân khấu không “chết” một phút nào
Với Đáo Xuân 6, Đào Anh Khánh quả là tài ba trong tư duy thiết kế. Anh mặc đồ trắng bó, móng tay sơn trắng, tóc buộc túm trên đỉnh thả xuống vai, áo choàng đỏ, đứng giữa sân khấu trung tâm, đọc bài phát biểu. Anh phải đeo kính viễn 1,75 độ từ mấy năm nay. Ngài đại sứ Đan Mạch cùng con trai lên phát biểu trên sân khấu : “Cha con tôi kinh ngạc vì Anh Khánh đã tạo dựng cầu âm thanh quá đẹp. Chính quyền và nhân dân Hà Nội hẳn sẽ tự hào, vì nghệ sĩ - công dân Đào Anh Khánh”.
Đào Anh Khánh trên sân khấu. Ảnh: Nguyễn Hữu Bảo
Nhìn chuyển động của các nghệ sĩ trong âm thanh phiêu diêu vạm vỡ, người xem vừa hoang mang, vừa ngỡ ngàng... Họ diễn tả hành trình đời người, những khát khao tìm kiếm trong sự xoay vần vũ trụ. Sân khấu liên tục, không “chết” một phút nào. Không chỉ các giác quan căng cực độ mà cơ cổ cũng mỏi, mới cảm nhận kịp và hết diễn biến trên sân khấu.
Đào Anh Khánh - như một MJ Việt Nam
|
Toàn “bộ khung” của bối cảnh Cầu âm thanh vẫn được giữ lại đến 15/10, cho chương trình Cây đời tiếp theo chào mừng 1.000 năm Thăng Long. |
Tìm kiếm bản thân, bằng khám phá, khao khát giải mã chính mình và những bí ẩn của tạo hóa trên con đường sống, khát vọng tình yêu, là ý tưởng xuyên suốt của tác giả, cũng là diễn viên chính. Không hề được đào tạo về múa nhưng Đào Anh Khánh, với thiên bẩm kỳ lạ về khả năng hình thể, năng lượng sáng tạo tràn đầy, đã đạo diễn vũ đạo xuất sắc. Ở Đáo Xuân 6, các loại hình nghệ thuật hòa quyện rất ăn nhập, chín muồi, nhuần nhuyễn. Đặc biệt, Đào Anh Khánh đã gây ấn tượng mạnh mẽ về hình thể, anh nhảy, múa đẹp tuyệt vời có những động tác điêu luyện tới mức làm chúng tôi liên tưởng tới Michael Jackson. Có thể chứ, Đào Anh Khánh là Michael Jackson Việt Nam - với sự đa tài, những cống hiến độc đáo, dám tận cùng sống, hiến dâng bền bỉ trên con đường - perfomance art.
Bởi chẳng có ai được như anh, kể cả diễn viên ballet chuyên nghiệp mà ở tuổi 51 có thể lao lực hơn 3 tháng căng thẳng cả tâm trí, cơ bắp thiết kế, tập luyện cho hàng trăm người, đêm diễn lại đích thân múa, hát hai tiếng tầm tã, mà phong độ ngày càng thăng hoa.
Phần gây cảm động nhất, Đào Anh Khánh cùng Liễu trong vai đôi uyên ương hoan lạc của hiện thực và lãng mạn, vừa gần gũi, vừa xa xôi, vừa con người, vừa thiên thần. Họ quấn quýt nhau rất gợi tình mà mỹ cảm...
Đêm diễn ngưng trong ngất ngây không muốn kết của cả nghệ sĩ và khán giả. Tất cả đều nán lại chỗ đứng của mình, chỗ họ đứng cả tiếng để thưởng ngoạn, không biết mệt. Công chúng đã được “lên cầu” để đưa đến thế giới khác, một giấc mơ lộng lẫy trong hiện thực!
|
Không còn là buổi trình diễn thông thường Đỗ Đức (họa sĩ) |