Trước Arsenal, đã có lúc, “Quỷ đỏ” bị đẩy đến ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, song rốt cuộc định mệnh (hay may mắn) đã giúp họ giành được chiến thắng.

Chủ Nhật, 30/08/2009 19:26     In

(TT&VH Online) - Man Utd đã vượt qua Arsenal trong một trận chiến nghẹt thở từ đầu đến cuối. Đã có lúc, “Quỷ đỏ” bị đẩy đến ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, song rốt cuộc định mệnh (hay may mắn) đã giúp họ giành được chiến thắng.

* "Người hùng" & "tội đồ"

Người xem đã thực sự được sống trong một trận đấu đỉnh cao, khi mà những cung bậc cảm xúc được đẩy đến độ cao trào. CĐV hai đội thấp thỏm, hồi hộp, lo lắng, vỡ oà cũng như nếm trải nỗi thất vọng ê chề. Tất cả được gói trong một trận đấu của những người trẻ, người già, tội đồ và những chiến binh quả cảm.
 
Các cầu thủ M.U đã thắng may mắn trước Arsenal

Ở trận này, mọi sự đánh giá về một nhân vật nào đó thực sự chỉ mang tính tương đối và tính thời điểm. Người ta mới chợt thấy sự chậm chạp và thiếu cảm giác của Ashavin trong một thoáng suy nghĩ, thì bất chợt anh nã nguyên một cú đại bác về phía khung thành của Man Utd. Và... mọi lời chỉ trích đổ dồn về phía Ben Foster, chủ nhân của pha đẩy bóng cực kỳ non kém. Nhưng cũng chính con người non kém đó lập công bằng pha cản phá không tưởng cú sút của Van Persie.

Từ đó, không ai còn nhắc đến sự ngờ nghệch của thủ thành đóng thế của M.U. Mọi con mắt dỗi hờn, trách móc đổ dồn về Ryan Giggs, một thần tượng ở giải ngoại hạng Anh, nhưng đã chơi một hiệp đấu không thể  tệ hơn. Phải đến khi anh tung một đường chuyền cực kỳ khó chịu vào khoảng trống giữa Rooney và thủ thành Almunia để tiền đạo của Man Utd này kiếm được một quả phạt đền, cộng thêm pha bóng giúp Diaby “lập công”, thì nỗi thất vọng mới được giải thoát.

* Thông điệp của Alex Ferguson

Có rất nhiều thắc mắc xoay quanh quyết định sử dụng Ryan Giggs lâu đến thế. Cũng rất nhiều trách móc rằng sao Sir Alex không rút bớt tiền vệ ngay từ đầu hiệp 2 để khoả lấp nỗi cô đơn của Rooney trên hàng tiền đạo. Nhưng đó là cái lý của một HLV lão làng, bởi ông hiểu rằng việc giữ nguyên một hàng tiền vệ đông người mới giúp được Man Utd đứng vững trước sức ép không hề thuyên giảm mà các cầu thủ trẻ Arsenal tạo ra ở đầu hiệp hai. Và ông đã đúng...
 
Park Ji Sung xuất hiện như một chiến binh quả cảm
 
Ryan Giggs ghi dấu ấn bằng hai đường chuyền để đời. Carrick, cùng Fletcher hoạt động như những người “không phổi”, lấp vào khoảng trống mà Evra để lại sau mỗi lần lên hỗ trợ tấn công. Và kinh nghiệm của nghệ thuật dụng binh chính là sự xuất hiện của một chiến binh quả cảm, Park Ji sung. Tiền vệ người Hàn Quốc lao lên như để vắt kiệt từng chút sức lực còn lại của đối phương, tạo nên một thế trận rõ nét hơn cho Man Utd, đồng thời đảm bảo khả năng đánh chặn cho đội bóng mỗi khi dính phản công.
 
Rooney chính là tương lai của Man Utd

Hình ảnh Giggs rời sân và chiếc băng đội trưởng bay đến cánh tay của Rooney như một thông điệp của Ferguson. Đó như một lời khẳng định: Rooney chính là tương lai của đội bóng, rằng Man Utd không thể chết khi thiếu Ronaldo, hay bất kỳ ai đó. Một sự tưởng thưởng xứng đáng cho những nỗ lực và tầm quan trọng của số 10 của “Quỷ đỏ”. Quả thật, chỉ có khi Rooney toả sáng, Man Utd mới tìm ra được công thức chiến thắng. Anh đã giang tay cứu vớt con tàu đỏ 3 lần kể từ đầu giải, và sẽ là thuyền trưởng trong mọi cuộc hành trình. Chỉ có điều, sức mạnh của M.U giờ đây gắn liền với những bước chạy của Rooney xem ra thật mong manh khi những nhân vật được chờ đợi thời hậu Ronaldo như Valencia, Nani…đã chơi mờ nhạt.

Mai Hà

Bình luận (36)