
Trong đời cầm quân của ông, vinh quang cũng nhiều mà cay đắng cũng chẳng ít. Có 3 điểm son người ta gạch ra trong sự nghiệp cầm quân của ông: chức vô địch với Thể Công năm 1998, dẫn dắt Bình Dương trở thành biểu tượng tấn công, vô đối ở nửa mùa giải 2005 và cuối cùng là biến XMHP thành một hiện tượng kỳ thú V-League 2008. Còn những “vết thâm”, người ta hay nhắc đến lần ông thất bại ở Hàng Không Việt Nam (nay là HNACB) 2003, bị sa thải ở Bình Dương cũng năm 2005, rời khỏi HPHN mùa 2007. Còn thất bại trong một trận đấu thì có nỗi đau khi Bình Dương của ông thua 0-5 trước Đà Nẵng. Và bây giờ có thêm trận thua 0-5 cùng Thể Công trước Đồng Tháp.
Nỗi đau 4 năm trước đã đẩy ông ra đi khỏi Bình Dương. Thế còn lần này? Có người bảo đã là kẻ tự trọng thì nên dừng bước. Không hẳn. Người tự trọng là người không được phép đầu hàng. Ông Dũng đã thay đổi, đã thực tế hơn, nghĩa là ông cũng cứng cáp hơn, là con người của chiến đấu.
Quả bóng bây giờ đang trong chân của các lãnh đạo Thể Công. Người có quyết định cao nhất đang đi công tác nước ngoài. Người có thể thay ông cũng đang đi săn quân ngoại chưa về. Hy vọng là sẽ có cơ hội để ông Dũng cùng đội bóng đứng dậy, cầm súng và tiếp tục chiến đấu. Như những người lính!
Phạm Tấn